BÊN NÀY, BÊN KIA 3


BÊN NÀY, BÊN KIA

(7 – 8 – 9)

Chúng tôi vừa nhận được email cùng với bài thơ Bên này, Bên kia của chị Sông Đông, được sự cho phép của chị, trước khi đăng bài thơ chúng tôi xin được đăng lá thư chị gửi như sau:

Kính gởi BBT donggiangblog.


Tôi xin giới thiệu với BBT tôi là cô gái, là người đàn bà, là nhân vật trong bài thơ Bên này, Bên Kia của tác giả PTC. Tình cờ tôi đọc được do một người bạn giới thiệu. Từ bài Đèo Le 1 đến đèo Le 3 tôi đã bị quá khứ làm bận lòng không ít, cho đến bài Đèo Le 4, 5, 6 tôi không ngủ được, chồng tôi không hiểu vì lý do gì. Vâng, tôi vẫn im lặng như tác giả của nó đã từng lặng im.

Nhưng nay tôi quyết định xin phép chồng tôi viết trả lại cho anh ấy bài Đèo Le 7 đến Đèo Le 9 và tôi không can đảm viết bài Đèo Le 10 bởi vì Đèo Le 10 rất khó viết, nó là bảng kết luận…

Tôi được biết người chủ trương trang mạng này là anh TN. Em xin phép chào anh, em cũng là một CHS Đông Giang, sau này em sẽ nói tên mình mong anh thông cảm. Đầu tiên em thành thật cảm ơn anh đã đăng bài viết của PTC và nhiều bài viết rất hay của CHS ĐG và người thân của họ.

Mong, rất mong anh cho đăng bài thơ em vừa gởi cho blog, với mục đích cảm ơn PTC, và sau đó anh PTC không còn viết tiếp các bài về Đèo Le nữa, vì em thừa biết PTC rất  tế nhị khi biết rằng thơ anh đã đến tay em.

Mấy lời này anh có thể cho mọi người cùng đọc để biết lai lịch một bài thơ.

Em xin cảm ơn anh lần nữa, kính chúc quý thầy cô, anh chị CHS ĐG nhiều sức khỏe, trang mạng donggiangblog ngày càng phát triển.

Cho em gởi lời thăm PTC.

BÊN NÀY, BÊN KIA

tặng PTC
ĐÈO LE 7:


Vô tình em đọc được thơ anh.
Câu thơ mang bọt nước đầu ghềnh,
Thơ anh man mác tình của suối,
Đêm nghe nước chảy dưới chân mình.

Đèo vươn xa, tới đây…
Nửa đêm mà mây giăng, mây bay,
Lạc cánh rừng khuya chim không ngủ,
Réo gọi em về với cỏ cây.

Phòng em lén lén gió thơ anh,
Vi vu qua giấc ngủ chồng em.
Người xa ơi ! Cửa khép càng thêm gió,
Hôn chồng cho gió bớt vờn quanh.

Xưa qua đèo, để đọc thơ nay.
Rượu em, anh mượn ép trăng đầy,
Lời em, anh bắt đền con gió,
Đêm vô tình em say, em bay…

ĐÈO LE 8:

Tình sắp rơi, em gọi anh bằng mắt,
Dây neo kia anh buộc quá hững hờ,
Vịn vào đâu, sườn núi đứng bơ vơ?
Em lăn mãi đụng vào chân tình mới.

Khi dừng lại Đèo Le xa vời vợi.
Thương về cây, là lúc lá lìa cành.
Có còn gì mà bên em, bên anh?
Có dấu chấm đã dừng nơi cuối dốc.

Bên kia, bên này một thời đi không hết,
Vào Nam ra Bắc để thêm gì.
Con đường nào cũng chỉ để mà đi,
Bước lang bạt đạp vào gai thực tế.

Ngủ đi anh, viết chi dòng khuya khoắt thế,
Mưa trong thơ em lạnh đến run người.
Có chút đèo mà anh để hai nơi.
Nếu gặp Trường Sơn chắc thành trang tình sử.

Vẫn biết mùa thu, anh không chờ đợi,
Em mang mây về, chung gió một đèo Le.
Đường chân trời như những chắn che,
Giữ cho em không vướng màu mây cũ.

Hạnh phúc nhỏ nhoi, em bằng lòng đủ.
Thương đèo im, đồi vắng – nỗi lòng anh.
Để bình yên lại một đèo xanh.
Em đánh đổi một đời – bằng viên sỏi nín.

ĐÈO LE 9:

Lá trong thơ có chiếc nào bịn rịn,
Lá văn chương không biết tuổi của mình.
Ta trả  đèo hết buổi bình minh,
Sao anh vẽ lá xanh trên nền hoàng hôn tím.

Anh đã đổi màu mây kỷ niệm,
Thành màu tang trong cuộc tình đèo,
Ở Sài Gòn mưa gió tiếp theo,
Cũng bởi chính màu mây anh đã đổi.

Hãy cộng em, anh,  mình bao nhiêu tuổi.
Hơn trăm năm cổ lỗ một thân cầu,
Có còn gì để nối nhịp mai sau,
Em không nỡ mời anh vào bảo tàng tình ái…

Hà Nội đầu tháng 04. 2012
Sông Đông