LỤC BÁT TUỔI

.
.
Phấn son lên má lên môi
Đem quần áo ủi cho đời bớt nhăn
Em chia thân thể ba phần
Cái mong thóp lại cái cần nở thêm
Hát ca cho giọng đá mềm
Nghiêng chân uốn éo xem mình trong gương
Ngước buồn tóc mấy sợi sương
Cúi sầu chìm nổi bao đường gân tay
Sang đêm là bởi hết ngày
Giận đôi mắt kiếng nói thay mình già

PHAN THANH CƯƠNG – K8

SG 21.10.2017

Advertisements

THƠ

 

ẳm thơ bay được những đâu
ngang qua khói bếp tưởng mây trên trời
trèo chưa tới ngọn thảnh thơi
câu thơ vội tuột về nơi bắt đầu
dắt thơ lội bộ qua cầu
vẫn không qua được sông sâu cuộc đời
đừng buồn tôi nữa thơ ơi
Phan Thanh Cương K8
13012621_857731551027351_8433767354452403112_n

PHÙ VÂN

.

ngang qua chùa lượm hồi kinh
về nhà đánh rớt cái mình buồn vui
áo đời em mở ra chưa?
ngoắc lên cành trúc cùng tôi cỡi trần
xin mời em ngắm phù vân
tiếc chi chiếc áo đang cần gió bay…

Phan Thanh Cương K8

BẾN BỜ ỦI AN

.

.
cũng từ gạn đục khơi trong
chị tôi sót lại bên giòng thời gian
sang thu gặp mỗi thu vàng
qua đông mưa xuống lỡ làng cánh hoa
gần chiều bìm bịp kêu xa
anh em sau vẫn ở nhà anh em
gió hây hẩy lá về đêm
bước qua gốc ổi mà lên đàn bà
vòng cung tác phẩm hiện ra
chỉ trăng mới biết ai là tác nhân
thị phi chiêng trống to dần
cớ sao con dế dành phần biêu rêu
phải chi ngày ít đêm nhiều
phải chi ai đó để kêu bằng chồng
con đò nằm mục mé sông
cây cầu đã bắt người không hẹn người
còn cha mà trẻ mồ côi
ru con lòng mẹ lấy đời mình ru:
bến trong bến đục bến mù
à ơi… em đến… cho dù thế gian
.
Sài gòn 2015
Phan Thanh Cương K8
12011196_757002001100307_4658887170661260207_n

TRONG GIÓ XUÂN (gió lay mẹ về)

.
.

Tặng bạn tôi, những người mất mẹ.
 .
Mẹ ta là tiếng nôi đưa
Bên cây vú sữa sớm trưa thẩm màu
Thương con tay vỗ vào nhau
Có con muỗi nhỏ ra màu đỏ tươi
Cười xua cái rét run người
Vòng trong con ấm, vòng ngoài lạnh lưng
Mẹ ta khoai sắn đã từng
Hạt cơm lấp lánh dành chừng cho con
Tháng ba nắng đốt ruộng đồng
Nắng chia cho mẹ lưng còng nhiều hơn
Mùa xuân áo mẹ vai sờn
Vết chai thành đá dày lên tháng ngày
Duyên tình con lỡ rẽ hai
Hiện lên trán mẹ thêm vài vết nhăn
Xưa tre lớn bởi đọt măng
Nay con già bởi nhọc nhằn mẹ ơi!
Gió lay từ đất lên trời
Làm sao mẹ biết con ngồi ở đây
Phải chi có một bông nhài
Để trên mộ mẹ rồi cài áo con.
 .
Sài Gòn .
Phan Thanh Cương K8

THƠ TAN của Phan Thanh Cương & những vần thơ tiếp nối của Nhà thơ LUÂN HOÁN

.

Nhà thơ Luân Hoán viết: Vẫn được đọc FB của nhiều bạn, ngại “comment” tại chỗ nên những vui tay xin mang về đây các bạn đọc chơi rồi bỏ. Sẽ dán lên những đoạn đã viết khác, Đa tạ

THƠ TAN

sáng ra đứng ngắm mù sương
vần gieo ngồi nép góc tường chờ ta
tiếng người trong bếp quăng ra
câu thơ tan biến như là mù sương.(Tháng 19.5.2015 Phan Thanh Cương K8)

anh vào rút cái vạt giường
phết yêu mấy cái khiêm nhường lên bông
đánh tình mãi bằng hoa hồng
hoa không nở đủ mặn nồng tình ru

đây không phải là vũ phu
chỉ điều chỉnh lại những hư chiêu và
cảm ơn ngọn khói trong nhà
một cách thiết thực hơn ba hoa nhiều

cơ hội hâm nóng tình yêu
thơ tan tình ấm lên nhiều trong thơ
vui tay xía vô hàm hồ
thật tình anh xử sự cao tay rồi

bởi tình sẽ ghé mắt thôi
hết hồn khi đọc vài lời than thân
thi sĩ như một vị thần
có phép hóa giải bần thần rất riêng

kính chúc vuông bếp láng giềng
luôn đủ khói lửa triền miên bốn mùa
trời sinh tôi có tính đùa
lạ quen vẫn giỡn khó chừa, mong vui…

Luân Hoán
(mấy câu rửa mặt sáng nay 19-5-2015)

NỤ CƯỜI – NƯỚC MẮT

.

đôi môi mở được nụ cười
đôi mắt khép được màu trời thâm đen
ra vào khép mở nặng, êm
bên trong cánh cửa dữ, hiền nằm chung
một mai Bách vắng còn Tùng
mắt môi ở lại tắm cùng giọt sương.

Sài Gòn 16.05.2015
Phan Thanh Cương K8

MÀU MÈ PHỐ XUÂN

.
.
mùa đông lui chưa kịp rút cái đuôi
phe phẩy gió đường vào xuân trắng lạnh
màu mè  phố hay là mình lóng lánh
chợt vàng thoắt  tím chuyển ra xanh
hồng hồng như  thỏ thẻ  tiếng em-anh
và xanh biếc trong mắt người hết nợ
mai hẹn cùng mai về phố nở   
người hẹn người hăm hở một quê vui
xuân bên đường xin cứ bước theo tôi
nhà chật lắm cửa ra vào rộng mở
bánh từ chợ mà lòng không phải chợ
rượu ngâm lâu chuyên trao đổi nụ cười
chén đũa này từ giỏ nhỏ tình tôi
áo em mới làm hoa ra đón tết
trán  nhăn nheo thơ tôi nhiều tỳ vết
thơ vì xuân gọt giũa đẹp lòng xuân
xuân ban vui ong bướm đến dự phần
nghe vai nhột hay là đời mọc cánh?.

Phan Thanh Cương K8

MỘT MAI CÂY CỎ

.

Chắc là còn những lao lung
có gì ẩn dưới tao phùng này đây.
nhìn nhau nợ lại tiếng ve
nhìn nhau nợ những trưa hè rong chơi
phượng xưa, còn tím tim người
Trường xưa còn đợi những lời nói xưa.
.
Những lời nói, những lời chưa
mà sao lay động gió mưa nơi này
.
Người xa chưa kịp cầm tay
một phương bệnh, mấy phương đau bạn bè
cũng đành dấu kín tiếng ve
cũng đành cất giữ trưa hè trường xa
.
Ngày như bệnh nặng thêm ra
tin vui dần tắt từ xa đến gần
cành khô rụng xuống tay chân
bạn ta úp mặt dấu phần lệ rơi
cơn đau vật vã đất trời
hắt hiu về kín mắt người đến thăm
.
Phân chia dưới chỗ bạn nằm
làn sương mỏng mảnh, trăm năm phận người.
.
Còn gì đây những rưng rưng
còn gì đây nữa lưng chừng ở đi
một mai gãy cánh chim di
một mai cây cỏ thầm thì với nhau
.
Ngày như nặng hạt mưa mau
Sông bao nhiêu nhánh cùng đau một giòng.

Phan Thanh Cương K8

CHẠY ĐỤNG MÙA XUÂN

.

dìu nhau chậm quá cùng nhau chạy
ngả đường vừa tới bật đèn xanh    
mưa nơi trũng thấp nắng đầu dốc
vừa ướt vừa khô áo em- anh

con đường bao tử thênh thang quá
ngang qua đồng lúa rẫy nương khoai
bước dài chưa hết miền du thực
để cả hồn thơ rớt ra ngoài

chân chạy tay cùng nhau vắt mãi   
tình cuộn tròn  như những trái chanh
gom hết bốn mùa hơi thở lại
thả bao lần chưa sạch bụi mưu sanh.

ngồi đây nghỉ mệt cho nhau xem
bàn chân nứt nẻ nở hoa  xuân
mồ hôi lấp lánh rơi nhẹ xuống
tưới một nụ khô dưới gót chân

mùa xuân tư tiện chui vô sớm
kẹt cửa xuân trong nửa xuân ngoài
em đưa từng móng chân sơn lại
xuân nửa trong này e ấp theo.

Phan Thanh Cương K8