Thơ NGUYỄN VĂN GIA

.

GIỌT SƯƠNG MAI

Đâu rồi trăng khuya
Bên giếng cũ
Lấy gì soi lại giấc mơ phai
Dấu chân thuở đó
Giờ rêu phủ
Lặng lẽ bên đường
Giọt sương mai .

NHỚ NGƯỜI PHƯƠNG XA

Quê người một bóng lẻ loi
Một vầng trăng lạnh
Buồn soi dấu hài
Lối xưa rêu phủ còn đây
Người xưa giờ đã
Chân mây cuối trời.

MONG MANH SỢI KHÓI

Mong manh
như sợi khói
Chẳng cầm được trên tay
Đã giấu đi nỗi nhớ
Thế mà
ai cũng hay
Lòng
hương bưởi
hương cau
Gởi tình
theo ngọn gió
Lênh đênh hoài đi nhé
Yêu chi
cực lòng nhau
Chông chênh
là nỗi nhớ
Tình như
giọt sương mai
Ai về
qua chốn cũ
Khơi chút tàn tro bay
Tình như là
sợi khói
Chẳng cầm được trên tay
Đã giấu trong túi áo
Rứa mà
ai cũng hay.

Nguyễn Văn Gia

 

CHỈ LÀ MÂY TRẮNG BAY

.
.
“Bạch vân thiên tải không du du”
(Thôi Hiệu)

Ta chẳng từ đâu tới
Nên chẳng về nơi đâu
Tội núi xanh đứng đợi
Chỉ e ngươi bạc đầu

Không quá khứ, vị lai
Lang thang bay giữa trời
Ta chỉ là mây trắng
Rong chơi trong cuộc đời

Không thời gian, không gian
Ta ngao du bốn bể
Làm gì có quê hương
Mà tính chuyện đi, về

Ta chẳng từ đâu tới
Nên chẳng về nơi đâu
Tội núi xanh đứng đợi
Chỉ e ngươi bạc đầu !

Nguyễn Văn Gia

NHỚ

Nhân kỷ niệm 42 năm ngày Hải chiến Hoàng Sa 19/1/1974-19/1/2016, chúng tôi xin đăng lại bài thơ  được trích trong tập thơ Lặng Lẽ Phù Sa của tác giả Nguyễn Văn Gia để tưởng nhớ 74 chiến sĩ đã anh dũng hi sinh để bảo vệ Hoàng Sa và 64 chiến sĩ đã ngã xuống vì Trường Sa
 
Đã có biển trời quê hương
Và lũ chim hải âu làm chứng
Những cái – chết – bất – tử
Không thể lãng quên…
Ngày 19.1.1974
74 binh sĩ đã ngã xuống
Vì Hoàng Sa
Ngày 14.3.1988
64 chiến sĩ đã ngã xuống
Vì Trường Sa
Dẫu
Đã có lần
Các anh
Chẳng có chung
Màu cờ
Sắc áo
Dẫu
Đã có lần
Các anh
Cùng nói chung một thứ tiếng
Mà nào có hiểu được nhau đâu
Này Biển Đông
Biển Đông
Những đứa con đã cùng nhau ngã xuống
Vì đất mẹ thân yêu
Hữu hạn thay
Sắc áo 
Màu cờ
Và thiên thu vẫn là
Quê cha
Đất tổ
Lịch sử công bằng
Vị quốc vong thân
Trong lòng dân
Các anh đều là anh hùng
Liệt sĩ
Không thể phân biệt
Chẳng phải đánh đồng
Biển Đông
Biển Đông
Thanh thản bên nhau
Các anh nằm lại
Mặc cho sóng biển chôn vùi
Cỏ cây sông núi ngậm ngùi tiếc thương.

Nguyễn Văn Gia

Con số binh sĩ tử thương có khác biệt theo các nguồn tư liệu khác nhau

NGHĨ VỀ ĐẤT NƯỚC

Trích trong tập thơ Lặng Lẽ Phú Sa của thầy Nguyễn Văn Gia 

Nghĩ về đất nước 

Bởi
Đất nước này
Không của riêng ai ( * )
Nên
Yêu nước
Mỗi người yêu một cách
Đất nước
Thủa phồn vinh
Lúc gian truân
Nhân dân
Ai cũng có phần trong đó
Ải Nam Quan
Hoàng Sa
Bản Giốc…
Vẫn tươi xanh
Trong trang sử quê nhà
Là chắt chiu
Là máu thịt của ông cha
Trao lại ta
Giang sơn này
Gấm vóc
Dân Việt mình
Dẫu phiêu bạt nơi đâu
Ở quê nhà
Hay tận Phi,Mỹ,Úc…
Hễ cứ nghe máu chảy
Là lòng đau
Bão giông
Giặc giã
Tàn phá quê nhà
Triệu tấm lòng
Đều hướng về Tổ quốc
Ôi
Nhân dân mình
Dễ thương vô cùng
(Nhưng,thực lòng,đôi khi cũng dễ ghét)
Dễ thương là biết siết chặt tay nhau
Chung lòng
Trước lâm nguy của  Tổ quốc
Và dễ ghét là
Lịch sử lắm lúc không vui
Khi nỏ thần trao nhầm vào tay giặc
Khi Trần Ích Tắc
Cam tâm
Cõng rắn cắn gà nhà
Rất thiêng liêng
Là tình yêu Tổ quốc
Trong mỗi chúng ta

Hiển nhiên là
Đất nước này
Không của riêng ai
Nên yêu nước
Mỗi người có quyền yêu một cách .
 
 * Lời của cố Thủ tướng Võ văn Kiệt

NGÀY VỀ

 

Tặng các thân hữu đã một thuở đi tìm cái – không- có.

.
Vẫn còn đó khu vườn xưa ngóng đợi
Cỏ và cây cùng nắng gió mong chờ
Chim vẫn hót như lời ai thầm gọi
Kẻ lưu vong khi gót mỏi quay về

Cõi nhân gian có phải quá tù mù
Nên thánh triết cũng có lần lỡ bước
Phận bọt bèo dễ gì trôi ngược nước
Chẳng hỏi lòng dòng đục với dòng trong

Quá nửa đời gió bụi với sương phai
Khi ngoảnh lại đã hoàng hôn nắng quái
Cái không thực làm sao tìm cho được
Đôi tay gầy không thể hái trăng sao

Thế là hết rồi một thuở vong thân
Bỏ cái ảo để tìm về cái thực
Mà sông quê đã trôi đi biền biệt
Chẳng làm sao tắm được dẫu một lần

Nguyễn Văn Gia
( Trích trong Lặng lẽ phù sa)

B I Ế T Đ Â U C H Ừ N G …

.
.
Biết đâu chừng …
Rồi một ngày
Trời
Đất
Sẽ xanh hơn
Rộn rã tiếng chim
Hoa trái đầy vườn
Trẻ thơ đến trường
Tung tăng chân sáo
Nước sẽ mát lành
Vui con cá lội
Và con người
Lại biết sống … yêu thương .

 

Nguyễn Văn Gia
1924032_1103639913004328_6150937581801008202_n

ĐIỀU GIẢN DỊ

.

Giống như là hơi thở
Là nước con cá bơi
Cánh chim và bầu trời
Mùa về trăm hoa nở
.
Sẽ ra sao người ơi
Một hôm mình nhác thở
Sông suối cạn kiệt rồi
Tôm cá hết dạo chơi
.
Mùa không về nữa đâu
Thì hoa kia chẳng nở
Thiếu mất một đường bay
Về đâu cánh chim trời ?
.
Giản dị như hơi thở
Tự do như thế đó
(Lẽ tự nhiên phải có
Cần gì phải xin – cho.)
 .
Gia Nguyễn 
( Thầy Nguyễn Văn Gia)
12106935_1068545746513745_3570551838523573811_n

THỬ LÀM TRÁNG SĨ

.
.

Dẫu có làm kẻ đãi cát tìm vàng
Cần mẫn đọc cho hết nghìn bài thơ đương đại
Cũng chẳng tìm đâu ra
Cái lòng người mong đợi
Sao chỉ thấy đâu đây
Lắm cái phỉnh phờ
Thử một lần bạo gan như tráng sĩ
Mài lưỡi bút sắc nhọn như một thanh gươm
Chém một nhát quyết liệt
Vào bức tường câm
Lạnh tanh
Oan nghiệt
Lưỡi gươm cong queo
Chuôi gươm bật ngược
Sự thật lẩn trốn nơi đâu
Sao chỉ thấy tay gươm rỉ máu !
.
Nguyễn Văn Gia
12047144_1064815723553414_6445276576999280856_n