EM VÀ TRƯỜNG XƯA

.
.

Anh về trường cũ bao yêu dấu
Tìm dáng em yêu đã mịt mờ
Hàng cây phượng đỏ màu nhung nhớ
Màu máu tim yêu của một thời
Nắng chiều rơi nhẹ sân trường vắng
Em ở nơi nào có nhớ chăng
Ngày xưa mỗi lúc tan trường trể
Ta về đường lạnh giỡn ánh trăng
Xóm tre bóng ngả đè hai đứa
Mà ước mai sau giống thế này . . .
Niềm mong tuổi trẻ đơn thuần quá
Giờ nhớ lại nghe nóng mặt mày
Này em gái nhỏ ở mô rồi?
Có lần nào nhớ nghĩ về tôi
Có còn lưu một vài kỷ niệm
Khi nắm tay nhau dạ bồi hồi
Riêng tôi sao cứ hoài quay quắc
Hoài nhớ hoài thương em gái yêu
Chúng ta sắp sửa về với đất
Càng thấy cô đơn nhớ càng nhiều
Tinh cầu nào đây trên cõi đời
Đã chứa em, cho tôi nhắn lời
Tim tôi mãi mãi in hình bóng
Cô bé trường xưa mắt sáng ngời 

Hà Hoàng Vĩnh Lạc

10 phụ nữ độc ác nhất Trung Hoa

.
.
 Anh Hà Hoàng Vĩnh Lạc sưu tầm và giới thiệu đến thầy cô, anh chị :
10 phụ nữ độc ác nhất Trung Hoa

Các nhà nghiên cứu lịch sử, văn hoá đã thống nhất lựa chọn ra “Top ten” “đại độc nữ” điển hình. Chính những người đàn bà ghê gớm này đã làm chao đảo bao triều chính, tan nát bao gia đình…

Người Trung Quốc gọi những người đàn bà hiểm độc là “độc phụ”. Nghiên cứu lịch sử nước Trung Quốc phong kiến mấy ngàn năm, người ta thấy “độc phụ” có rất nhiều, hầu như triều đại nào cũng có.

1/ Lã Hậu: Người đàn bà độc ác nhất trong lịch sử

Hán Cao tổ Lưu Bang và Lã Trĩ quả là một cặp vợ chồng hoạn nạn có nhau, thế nhưng sự xuất hiện của Thích Phu nhân là một trở ngại nghiêm trọng cho cuộc sống hạnh phúc của cặp vợ chồng đế hậu này.

Người Trung Quốc có câu “Nam nhi ái hậu phụ, nữ tử trọng tiền phu” (Đàn ông thì yêu vợ sau, đàn bà thường trọng người chồng trước). Thích Phu nhân mặt đẹp như hoa, thân hình gợi cảm, hát hay múa giỏi, lại sinh được cho Lưu Bang hoàng tử Như Ý.

Như Ý thông minh khôi ngô, Lưu Bang rất yêu nên có ý muốn phế trưởng lập thứ. Lã Hậu rất hoảng, tưởng bị phế đến nơi, may nhờ có các đại thần ủng hộ nên bà ta mới giữ vững được ngôi hậu.

Sau khi Hán Cao tổ qua đời, Lã Hậu chuyên quyền, bắt đầu tính đến chuyện trả thù những phi tần đã được Lưu Bang sủng ái khi trước. Thích Phu nhân là nạn nhân đầu tiên.

Bà ta sai người chặt hết chân tay Thích Phu nhân, chọc mù mắt, đâm thủng tai, bắt uống thuốc độc cho câm, sau đó quẳng kẻ tình địch trong tình trạng sống dở chết dở như thế vào một căn hầm tối, gọi là “Người lợn”. Tình cảnh của Thích Phu nhân đáng sợ đến mức một lần con trai Lã Hậu là Hán Huệ Đế tình cờ nhìn thấy, sợ quá lâm bệnh, nằm liệt giường.

Những thủ đoạn giết người tàn bạo không phải là hiếm ở Trung Quốc, nhưng thủ đoạn tàn ác như Lã Hậu thì quả là có một không hai. Không những hại Thích Phu nhân, Lã Hậu còn lừa Như Ý vào trong cung.

Huệ Đế biết rõ tính mẹ, sợ đứa em cùng cha bị mẹ hãm hại nên ăn ngủ cùng nhau, không rời một bước. Nhưng dù được người anh tốt bụng che chở thì Như Ý cũng không thoát khỏi tay người đàn bà hiểm độc được mãi. Một lần, nhân lúc Huệ Đế đi săn ngoài cung, Lã Hậu đã sai người bóp chết con trai của kẻ tình địch.

2/ Chiêu Tín: Quái vật trong triều Hán

Chiêu Tín là cơ thiếp của Quảng Xuyên Vương Lưu Khứ, cháu nội vua Hán Cảnh Đế. Chiêu Tín đẹp thế nào thì không thấy sử sách ghi, nhưng tính tình tàn nhẫn hiểm ác thì vào loại hàng đầu trong lịch sử Trung Quốc.

Theo sử chép thì lúc đầu Lưu Khứ rất sủng ái hai nàng Vương Chiêu Bình, Vương Địa Dư, hứa hẹn lập họ làm hoàng hậu. Nhưng vốn là kẻ hoang dâm vô độ nên sau này ông ta lại quay ra sủng ái Chiêu Tín. Chiêu Bình, Địa Dư rất căm tức nên bàn mưu định hại Chiêu Tín.

Chuyện bị bại lộ, Lưu Khứ bắt Chiêu Bình ra dùng khổ hình tra khảo. Đánh roi mây, Chiêu Bình nén chịu không khai, chuyển sang dùng dùi sắt đâm, Chiêu Bình đau quá phải khai. Thế là Lưu Khứ bèn triệu tập các phi tần đến, bắt họ dùng kiếm đâm chết Địa Dư, còn Chiêu Bình thì để Chiêu Tín đâm chết. Ông ta còn cho treo cổ 3 thị tỳ, sau đó đem đốt xác hai người đẹp ông ta hằng yêu dấu thành tro rồi đổ đi.

Chưa hài lòng, Chiêu Tín còn vu cáo Vọng Ngưỡng, một ái thiếp khác được Lưu Khứ sủng ái. Nghe Chiêu Tín siểm tấu, Lưu Khứ cho gọi các phi tần cùng kéo đến nơi Vọng Ngưỡng ở, lột hết quần áo nàng, bắt các phi tần dùng dùi nung đỏ gí vào người nàng. Vọng Ngưỡng bỏ chạy, nhảy xuống giếng tự vẫn, Chiêu Tín lôi lên, dùng giáo đâm vào chỗ kín, xẻo mũi cắt miệng, cắt lưỡi nàng… đem nấu chín, bắt các phi tần khác xem.

Chưa hết, Chiêu Tín còn vu cáo hãm hại một cung phi là Vinh Ái. Vinh Ái sợ quá nhảy xuống giếng nhưng không chết. Chiêu Tín lôi lên, trói lại, gí dao nung làm mù hai mắt, cắt hai tay, nung chì đổ vào miệng nàng. Vinh Ái chết, Chiêu Tín còn sai phân thây bắt chôn mỗi thứ một nơi. Có tới 14 cung phi từng được Lưu Khứ sủng ái bị Chiêu Tín hành hạ như vậy.

3/ Lệ Cơ: Kẻ giết người không dao

Sự hiểm độc của Lệ Cơ khác với những người khác ở chỗ “giết người không dao”.

Thời Xuân Thu, Tấn Hiến Công xuất binh đánh Lệ Nhung – một nhánh của Tây Nhung, nay thuộc huyện Lâm Đồng, tỉnh Thiểm Tây – giết vua Lệ Nhung, bắt Lệ Cơ công chúa là con gái ông ta mang về trung nguyên.

Lệ Cơ đẹp nghiêng nước nghiêng thành nên Hiến Công rất thích. Bất chấp lời can ngăn của quan chiêm bốc (thầy bói), ông ta vẫn lấy làm thiếp, sau đó Lệ Cơ sinh được con trai, đặt tên là Khê Tề.

Sinh được con trai rồi, Lệ Cơ tìm cách hành động để lo liệu cho tương lai của hai mẹ con. Trước hết, nàng dọn sạch mọi trở ngại trên con đường đưa Khê Tề đến ngai vàng, lập mưu trừ bỏ 3 công tử tài hoa là Thân Sinh, Trùng Nhĩ, Di Ngô. Nàng thẽ thọt bẩm với Hiến Công sai Thân Sinh mang quân đi đánh Nhung Địch rồi thừa cơ nắm lấy chỗ yếu, đẩy Thân Sinh đến chỗ chết, nhưng không thực hiện được.

Tiếp đó, Lệ Cơ tìm cách vu cáo bỏ thuốc độc vào thức ăn dâng lên để giết hại vua cha, bức Thân Sinh phải thú nhận rồi ôm hận tự sát. Thân Sinh chết rồi, Lệ Cơ bèn vu cho Di Ngô đồng mưu khiến Công tử Trùng Nhĩ phải bỏ chạy về Bồ Thành, còn Di Ngô chạy đến Khuất Thành.

Tấn Hiến Công nghe nói hai con trai bỏ trốn liền nổi giận lôi đình, càng tin rằng hai người đồng mưu với Thái tử Thân Sinh hại cha và Lệ Cơ nên ra lệnh điều binh đi đánh Bồ Thành. Viên quan coi Bồ Thành sợ quá khuyên Trùng Nhĩ tự sát để tạ tội, Trùng Nhĩ vội nhảy xuống dưới thành chạy trốn, người này chỉ kịp vung gươm cắt lấy tay áo của Trùng Nhĩ. Hiến Công sai người đánh Khuất Thành nhưng không được.

Sau khi Hiến Công chết, các quan đại phu tập hợp dư đảng của các công tử làm loạn giết chết Khê Tề và Trác Tử, đón Di Ngô trở về lên ngôi vua, cơn sóng gió do Lệ Cơ gây nên bấy giờ mới yên.

4/ Triệu Phi Yến và Triệu Hợp Đức đời Hán: Cặp chị em ghê gớm

Tiếp tục đọc

CÂU CHUYỆN CÂY TÁO

.
.
Anh Hà Hoàng Vĩnh Lạc sưu tầm và gửi đến anh chị câu chuyện CÂY TÁO:

Ngày xửa ngày xưa, có một cây táo rất to. Một cậu bé rất thích đến chơi với cây táo mỗi ngày. Nó leo lên ngọn cây hái táo ăn, ngủ trưa trong bóng râm. Nó yêu cây táo và cây cũng rất yêu nó. Thời gian trôi qua, cậu bé đã lớn và không còn đến chơi với cây táo mỗi ngày.
Một ngày nọ, cậu bé trở lại chỗ cây táo với vẻ mặt buồn rầu, cây táo reo to:
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không còn là trẻ con, cháu chẳng thích chơi quanh gốc cây nữa. Cháu chỉ thích đồ chơi thôi và cháu đang cần tiền để mua chúng.
– Ta rất tiếc là không có tiền, nhưng cậu có thể hái tất cả táo của ta và đem bán. Rồi cậu sẽ có tiền.
Cậu bé rất mừng. Nó vặt tất cả táo trên cây và sung sướng bỏ đi. Cây táo lại buồn bã vì cậu bé chẳng quay lại nữa.
Một hôm, cậu bé – giờ đã là một chàng trai – trở lại và cây táo vui lắm:
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu không có thời gian để chơi. Cháu còn phải làm việc nuôi sống gia đình. Gia đình cháu đang cần một mái nhà để trú ngụ. Bác có giúp gì được cháu không?
– Ta xin lỗi, ta không có nhà. Nhưng cậu có thể chặt cành của ta để dựng nhà.
Và chàng trai chặt hết cành cây. Cây táo mừng lắm nhưng cậu bé vẫn chẳng quay lại. Cây táo lại cảm thấy cô đơn và buồn bã.
Một ngày hè nóng nực, chàng trai – bây giờ đã là người có tuổi – quay lại và cây táo vô cùng vui sướng.
– Hãy đến chơi với ta.
– Cháu đang buồn vì cảm thấy mình già đi. Cháu muốn đi chèo thuyền thư giãn một mình. Bác có thể cho cháu một cái thuyền không?
– Hãy dùng thân cây của ta để đóng thuyền. Rồi cậu chèo ra xa thật xa và sẽ thấy thanh thản.
Chàng trai chặt thân cây làm thuyền. Cậu chèo thuyền đi.
Nhiều năm sau, chàng trai quay lại.
– Xin lỗi, con trai của ta. Nhưng ta chẳng còn gì cho cậu nữa. Không còn táo.
– Cháu có còn răng nữa đâu mà ăn.
– Ta cũng chẳng còn cành cho cậu leo trèo.
– Cháu đã quá già rồi để mà leo trèo.
– Ta thật sự chẳng giúp gì cho cậu được nữa. Cái duy nhất còn lại là bộ rễ đang chết dần mòn của ta – cây táo nói trong nước mắt.
– Cháu chẳng cần gì nhiều, chỉ cần một chỗ ngồi nghỉ. Cháu đã quá mệt mỏi sau những năm đã qua.
– Ôi, thế thì cái gốc cây già cỗi này là một nơi rất tốt cho cậu ngồi dựa vào và nghỉ ngơi. Hãy đến đây với ta.
Chàng trai ngồi xuống và cây táo mừng rơi nước mắt.
       Đây là câu chuyện của tất cả chúng ta. Cây táo là hình ảnh cha mẹ của chúng ta. Khi chúng ta còn trẻ, ta thích chơi với cha mẹ. Khi lớn lên, chúng ta bỏ họ mà đi và chỉ quay trở về khi ta cần họ giúp đỡ. Bất kể khi nào cha mẹ vẫn luôn sẵn sàng nâng đỡ chúng ta để ta được hạnh phúc. Ta phải sống sao cho trọn đạo làm con.

TRƯỜNG CA : THƯƠNG VỀ ĐẤT QUẢNG

.

Mây vần vũ mưa tuôn về xứ Quảng
Gợi cung buồn cho ta nhắn vài câu . . .
Nhắn giùm ai trái tim ta ghi dấu
Hẹn ngày về tô điểm nét xuân xưa
Nhớ Quảng Nam là nhớ mái đò đưa
Thuyền Cửa Đại , cùng hàng dừa xanh nghít
Chiều Hiếu – Đức vườn cau già cao tít
Gió ngàn về ru khẽ những tàu cau
Đà – Nẵng ơi ! Phố rộn rịp muôn màu
Thương cô bé đợi thuyền về An – Hải
Thương – thương quá những chiều lên đèo Ải
Bỏ mây, đồi về tắm biển Nam – Ô
Kìa ngoài khơi từng làn sóng nhấp nhô
Em bé chạy nô đùa vui thỏa thích
Nhớ Tiên – Phước xứ rừng đêm cô tịch
Ngạt – ngào thơm mùi quế át mùi tiêu
Vùng trời mơ bao cô gái mỹ – miều
Quên sao được DIỄM – LẦU yêu kiều nhỉ !
Người con gái họ TRẦN nơi Phước – Mỹ
Đã một thời tim ta khổ vì yêu
Bạn – bè ta ở Tiên – Phước rất nhiều
HỒNG – SƯU – CẪN xứ Tiên còn như cũ ?
Lòn – bon chín thật ngọt bùi quyến rũ
Đưa ta về xứ mít mật Quế – Sơn
Đèo – Le kia gió hun hút căm hờn
Thương Trung – Phước đã bao lần tan nát
Người con gái họ Dương vẫn đài các
Dù thời gian chồng chất với thời gian
Dù thời gian có thay đổi vạn ngàn
Chung thủy với cô thợ may năm trước
Hòn Mồ đó một mình ai lê bước
Hái hoa rừng ép trong sách tặng ta
Thạch – Khê thôn bao cô giáo họ Hà
Xưa giáo trẻ nay trở thành thiếu phụ
Bao năm rồi nhớ thương về tích tụ
Núi Quế buồn thay chủ đã bao phen
Dòng sông Hương lưu thủy bị cách ngăn (1)
Ai cản ? Không cho nước xuôi Cửa Đại
Chợ Mộc – Bài đã bao lần thảm hại
Nay vươn mình kiêu hãnh quá đi thôi
Trường – Giang ơi ! Thuyền độc mộc êm trôi
Cá tươi béo nhớ mang về Bình – Trị
Khoai chợ Được ngọt bùi tình tri kỷ
Bến Lam – Kiều vẫn vương vấn người đi
Các bạn ơi ! Hãy nhớ đến Tam – Kỳ
Tay vàng úa – thuốc Trường – Xuân nhả khói (2)
Mỳ cây Trâm nay có còn ngon nữa ? (3)
Về Kỳ – Hòa nhớ ghé thác Bàng – Thang
Dừa rợp bóng sắp hàng theo bờ biển
Ôi ! Thương quá những chiều vàng Vĩnh – Điện
Áo dài bay mảnh trời trắng treo nghiêng
Cô nữ sinh ôm cặp dáng dịu hiền . . .
Người lính chiến về, từ nơi chiến trận
Cầu Thanh – Quít qua mấy mùa lận đận
Vẫn vững vàng nối lại nhịp tình thân
Dù nơi đây từng là bãi chiến trường
Ồ ! Thơm quá cả mía đường Đại – Lộc
Ngọt lịm môi hồng từng cốc đường non
Những vồng khoai, những dưa hấu tròn tròn
Lòng thắm đỏ sắc son người gái Quảng
Dòng sông Thu lời ai ca ơi ới
Nhịp hò khoan thuyền chở mộng trăng mơ
Anh ở đâu ? Bao tháng đợi năm chờ
Dù tóc điểm qua bao mùa lá rụng
Chiều Thượng – Đức mây buồn giăng tím lụng
Bên đồi hoang gió bạt cuốn mây ngàn
Chao ! Thương quá ánh sao dời, lãng đãng
Về Bàu Quyền nhớ uống nước Tiên ban
Ngày quang – đãng về Hòa Vang thắp sáng
Đuốc tình yêu rực – rỡ ở tương – lai
Một ngày mai là cả vạn ngày dài . . .
Đón sự thật dẫu hình hài tiều tụy
Thuốc Cẫm – Lệ bao lần rồi tích lũy
Mùi khói nồng cô đọng nét tình si
Bây giờ ta xin về ngược xứ Duy (4)
Cô gái Mã trải lụa vàng óng mượt (5)
Chao ! Đẹp quá dáng dấp nàng tha thướt
Mắt ươm tình má phính đỏ au au
Bàn tay đưa thoi đẩy chạy thật mau
Em gởi cả tình em trong ngàn chỉ
Nên thơ quá chị Hằng du sơn, thủy
Dưới trăng ngà em buông tóc giăng tơ
Giữa đêm khuya anh cảm thấy thẫn – thờ
Hồn dao động trong tình yêu thương Hiếu
Nhớ thuở đó trong Phật đường Trà – Kiệu
Ta đồng quì nguyện kết chuyện trăm năm
Nhưng sự đời có lắm chuyện oái – oăm
Cô gái ấy hết còn quay tơ nữa
Em cố sức vẫy vùng trong ngọn lửa
Mắt nhập nhòa vì ngọn lửa bốc cao
Nghĩ lại thôi ! Ta nghe máu hận trào
Ai gây cảnh thảm sầu quê hương nhỉ !
Hỡi ! Các bạn trên bước đường thiên lý
Hãy quay về xây dựng lại quê ta
Hãy quay về dù nặng nợ phương xa
Mong ngày mới rỡ – ràng trên đất mẹ
Hoàng Hà Vĩnh Lạc (1973)

(1) : Sông Hương – An ( Quế Sơn)
(2) : Thuốc lá Trường Xuân ơ Tam – Kỳ
(3) : Ai ở Tam – Kỳ đều biết tiếng mì Cây -Trâm
(4) : Duy – Xuyên
(5) : Làng Mã – Châu của Duy Xuyên

THÀNH PHỐ CỦA TÔI

.

.

Thành phố tôi yêu, thành phố Đà
Đông bắc nhìn qua thấy Sơn – Chà
Ngũ hành năm cụm muôn đời đứng
Chờ đợi gió về Ải – Vân ca
Hàn Giang lờ lững xanh màu nước
Thuyền lẻ năm nào nhớ ai đưa
Thanh – Bình biển nắng chiều rơi rụng
Cát trắng in hình bóng dáng xưa
Chợ Cồn em gái cười trên vải 
Hàng đẹp đủ màu cũng thua xa . . .
Mỗi lần ngang sạp anh thương tặng  (*)
Cho nàng xuân thắm một cành hoa
Em cười tay búp ngà đón nhận
Một chút diễm hồng lên sắc yêu
Vô tình ? Cố ý ? Bàn tay chạm
Tâm linh anh biết cảm thông nhiều
Hùng – Vương sáng sớm người nhộn nhịp
Đường Hoàng – Hoa – Thám nhớ Phương huynh
Thống – Nhất chiều về vàng lá rụng
Sông Hàn bến mộng biết bao tình 
Sân ga inh ỏi còi tàu gọi
Người đi kẻ ở luyến lưu nhau
Ngập ngừng từ giã câu chưa hết
Nghẹn ngào lệ nhỏ mắt cay cay
Tôi đi bỏ lại thành phố ngọc
Bỏ Thầy, bỏ bạn, bỏ em yêu
Bỏ luôn một khoảng trời kỷ niệm 
Để hồn tôi mãi với quạnh hiu

HÀ-HOÀNG-VĨNH-LẠC . nsh
(sạp vải)
   

ĐƯỜNG VỀ CẢNH TIÊN

 

(Tặng người con gái Tiên Phước
cùng học chung lớp ở Đức Trí  Tam Kỳ)
 
Về Tiên Phước tìm người xưa dấu ái
Người yêu ơi ! Giờ biền biệt phương nào?
Ta đứng đây mặc niệm giữa trời sao
Trong giây phút nhớ ngày xưa phố thị
Hỡi! Em yêu người họ Trần Tiên Mỹ
Đâu ngày xưa và biết đến bao giờ . . . ?
Anh bi chừ cô lẻ bước ngẩn ngơ
Đường phố nhỏ thẫn – thờ tìm dư ảnh
Trời đất lạnh khiến lòng càng thêm lạnh
Nỗi sầu buồn giăng ngập cả tim ta
Thuở hương xuân bao kỷ niệm ngọc – ngà
Ngàn dấu ái khắc sâu vào tâm não
Ta mãi nhớ ngày xưa trong lớp học
Nàng ngồi trên mắt đượm nét u buồn
Có lắm khi ta muốn biết cội nguồn
Nhưng e ngại nên lòng buồn muôn kiếp
Mùa thi đến ta và nàng không kịp
Thốt một lời chúc tụng đỗ đăng khoa
Để ta nàng cứ mãi mãi cách xa
Ôi! Định số có lắm điều nghiệt – ngã
Ân tình xưa biết bao giờ trao trả
Lỡ chuyến đò lỗi hẹn cả trăm năm
Giờ nơi đây có mình ta ngồi ngắm
Ánh trăng rằm mà nhớ chuyện xa xăm
Tình của ta mãi đẹp tựa trăng rằm
Dẫu không vẹn nhưng tình hoài trong trắng

HÀ HOÀNG VĨNH LẠC

NGÀY VỀ THĂM CỐ HƯƠNG XƯA

.

Núi Dác một chiều ta về thăm
Đường lên nghe gió hút căm căm
Nhìn qua truông vắng tìm đâu thấy
Bóng người năm cũ đã bặt tăm
Ngước nhìn xóm đạo còn đâu nữa
Nhà Thờ – Tự Giá cũng tiêu tan
Đồi hương sim vẫn ra hoa mãi
Vọng hòa trong gió én hót vang
Đây xóm họ Hà còn duy nhất
Ngôi nhà xưa , cũ khá rêu phong
Vườn tre trưa mát còn kẽo kẹt
Cánh đồng xanh lúa đượm ước mong
Núi Quế – núi Vàng nay cũng khác
Nhà người , nhà máy mọc râm ran
Thương ga Phước chỉ như ngày nọ
Lạnh lùng khách đợi lệ hai hàng
Hòn Mồ muôn thuở thương khe Gũ
Ôm trọn tình yêu nước , suối , nguồn
Ngã tư xe lửa tàu nhả khói
Tiếng còi vội vã cũng qua truông
Não – nùng cho kẻ xa ngàn dặm
Nhớ quê hương cũ đã về đây
Để cho mắt ướt đôi dòng lệ
Gởi trọn tâm tư ở chốn này

Hoàng Hà Vĩnh Lạc

20150108_191450

Từ trái sang phải: A Lương Liêm, Hoàng Hà Vĩnh Lạc

HƯỚNG VỌNG QUÊ NHÀ

.

Chiếc lá vàng bay trên đường xào xạc
Nghe hồn ta như cứa, máu trào tuôn
Phố phường vui. Ai biết ? Có kẻ buồn
Đang đếm bước gục đầu sầu lữ thứ
Giữa phố lạ gió giận hờn thổi dữ
Nắng vàng hoe xô ngã bóng cây đường
Ta chợt nghe như có một nguồn thương
Đang cuồn cuộn trong hồn chiều cô lẻ
Cũng cây cối, cũng phố phường chợ búa
Cũng người xe nhộn nhịp bước lại qua
Cũng lâu đài biệt thự thật nguy nga
Mà ngôn ngữ nghe sao mà lạ quá
Ta chợt hiểu . . .hướng về quê hương Mẹ
Đong đầy tình dấu ái thuở ngày xanh
Nắng hồng lên gió mát thật trong lành
Tim nghèn nghẹn mưa bỗng về trên mắt

Hoàng Hà Vĩnh Lạc

giphy.gifls

( hình Bảo Mai)

LỜI THƠ CHO TÔ THY

Ta về dạo khắp thôn Xuân
Tìm nàng áo lụa, ngập ngừng yêu hoa
Đất trời đã dậy phong ba
Cành cây trụi lá nhạt nhòa mắt ta
Đâu đây tiếng hát lời ca
Đường thôn Xuân lại mở ra ngày nào
Dáng xưa tha thướt đi vào
Chao ôi ! Như cả ngàn sao tựu về
Cho ta đắm đuối cơn mê
Tô Thy em hỡi ! Bây giờ ở đâu ?
Ngồi đây anh uống chén sầu
Uống luôn lời hứa ban đầu của ta
Tháng ngày bình lặng đi qua
Mà tim ta vẫn . . . Vẫn là nhớ nhung
Thôi đi ! Cơn mộng trùng phùng
Chỉ riêng ta chỉ thằng khùng mộng mơ

nam sơn hiệp
(Hà Hoàng Vĩnh Lạc )

giphy

(Hình Bảo Mai)

PHỐ CŨ ĐƯỜNG XƯA

.

Em là HÒN NGỌC VIỄN ĐÔNG
Chính danh mỹ lệ SÀI – GÒN năm xưa
Nếu ai nói đẩy nói đưa
SÀI GÒN em thật xin thưa tuyệt vời
Tên em vang khắp nơi nơi
Tây – Tàu – Mỹ – Úc rạng ngời nét son
Tên em biểu tượng linh hồn
Cho dân nước VIỆT mãi tôn vinh hoài
Ngọc, vàng châu báu đem mua
Uy quyền, bạo lực chẳng coi ra gì
Dù hoàn cảnh có xa đi
Nhưng khi nhắc đến sầu bi lòng người
SÀI – GÒN ƠI ! Mãi xinh tươi
Mãi vui đứng vững giữa trời quê hương
Xin mời cùng dạo thăm đường
SÀI – GÒN xưa cũ cứ vương vấn hoài
GIA – LONG anh chị xem coi
Trường xưa áo tím ai hoài tình vương
Hương thơm tô phở HIỀN – VƯƠNG
Chiều rong xe đạp trên đường đội mưa
YÊN – ĐỖ với những sáng, trưa
Ly chè đen, đỏ ăn chưa đả thèm
TỰ – DO lăn bánh xe êm
HÀN -THUYÊN dừng lại đèo thêm cô nàng
DUY – TÂN rơi rụng lá vàng
Chạy qua CÔNG – LÝ ghé sáng TAO – ĐÀN
Kia rồi Bà HUYỆN THANH – QUAN
CỘNG – HÒA, MINH – MẠNG, NGUYỄN – HOÀNG, CHI – LẶNG
Sáng PHAN – THANH – GIẢN lăn xăn
Kẻ qua người lại khó băng qua đường
Người đi tràn ngập phố phường
Áo màu đủ sắc tơ vương lòng trần
TRƯƠNG – MINH – GIẢNG nhớ những lần
Ghé thăm Thị Hạnh, anh Tân may đồ
THỐNG-NHẤT, LÊ-LỢI cũng vào
QUỐC – THANH , NGUYỄN – TRẢI đâu nào bỏ qua
PHẠM NGŨ LÃO nhớ nhà ga
Rạp REX , NGUYỄN – HUỆ bông hoa đầy đường
NGUYỄN – VĂN – THINH một đoạn đường
Lâu lâu thấy mấy cô nương loẹt lòe
TRẦN – HƯNG – ĐẠO đèn vàng hoe
CÔ GIANG , CÔ BẮC nhắc nghe bùi ngùi
PHÓ – ĐỨC – CHÍNH cũng vui vui
NGUYỄN – BIỂU kỷ niệm chôn vùi trong tim
NGUYỄN – VĂN – THOẠI thật để tìm
VÌ DÂN, bệnh viện đứng im lạnh lùng
HOÀNG – ĐẠO ga cũ bịt bùng
TÔ – HIẾN – THÀNH là kho vùng thuốc tây
Chỗ nội trú một thời đây
Khóa học Y cụ nhớ dai trong lòng
NGUYỄN – TRI – PHƯƠNG cũng qua xong
Ghé TRẦN – QUỐC – TOẢN lại vòng LỮ – GIA
LẠC – LONG – QUÂN nhớ tới nha !
CỐNG – QUỲNH thì chẳng có xa chút nào
PETRUS – KÝ tiện đường vào
NGUYỄN – DU bóng mát dạt dào, xuyến xao
CƯỜNG – ĐỂ nhớ tháng ngày nao . . .
Hẹn nhau cả đám đi TAO – ĐÀN chiều
Chợ TẬN – ĐỊNH thật dập dìu
Đường TRẦN – NHẬT – DUẬT hắt hiu nỗi sầu
TRẦN – QUANG – KHẢI , THOẠI – NGỌC – HẦU
TỰ – ĐỨC , ĐỒN – ĐẤT dễ dầu gì quên
TRƯƠNG – TẤN – BỬU ngược đường lên
Tới nơi rồi tiếp đi lên BẢY HIỀN
LÝ – THÁI – TỖ vẫn còn nguyên
Về NGUYỄN – HUỲNH – ĐỨC lại xuyên TRIỆU – ĐÀ
Quay xuống nhà Thờ ĐỨC BÀ
Nhìn dinh ĐỘC – LÂP nghe mà chát chua
Cùng nhau ta đạp xe đua
Thăm Tháp XÁ – LỢI, thăm Chùa VĨNH – NGHIÊM
Nhớ xưa sám hối, tịnh im
Cầu Đức Từ Phụ ban niềm Ái – Nhân
Xong rồi về ĐỖ – THÀNH – NHÂN
Về NGUYỄN – THÁI – HỌC về lần QUANG – TRUNG
Chúng ta đi khắp tứ tung
Giờ quay ngược lại NGÔ – TÙNG – CHÂU đây
Bà con ơi ! Nghe lời này
Thời gian có hạn đến đầy tạm dừng
SÀI – GÒN đường sá chập chùng
Trăm nghìn ngõ ngách đi chừng nào xong
Tại vì thương nhớ trong lòng
SÀI – GÒN vẫn đợi vẫn mong từng ngày
SÀI – GÒN ơi ! Chẳng đổi thay
Vẫy tay từ giã xót đau vô vàn
SÀI GÒN mãi đẹp mãi sang
Vẫn là bảo bối, ngọc, vàng VIỆT – NAM
Chị TRUNG – em BẮC – anh NAM
CÀ – MAU, BẾN – HẢI , NAM QUAN nhớ đời
Một nhà là dân VIỆT ơi !
Da vàng máu đỏ không đời nào tha . . . .
Những quân có mộng can qua
Để cho TRUNG – BẮC – NAM hoà niềm vui
Cùng nhau thắm – thiết nụ cười
Nối vòng tay lại đẩy lui quân thù
Ta về hội tụ trùng tu
SÀI – GÒN ngày một thiên thu tuyệt vời
Nhớ hoài câu hát để đời
” SÀI – GÒN ĐẸP LẮM – ƠI .! ƠI . .! . SÀI-GÒN “

Hà Hoàng Vĩnh Lạc