DẠ KHÚC

.
.
Ta về gởi lại bên thềm
Nụ hôn rớt vội giữa đêm trăng lành
Mà sao tình quá mỏng manh
Sợ khi nắng sớm tan nhành sương mai
Giấu cho nhau ngày tháng dài
Về trên cánh mộng gót hài bâng quơ
Ta về bên ấy ngẩn ngơ
Để đêm nghiêng ngã hững hờ người ơi

Đỗ Khương Bình – K16

NGỌN NẾN

.

Trời hết ngày thu mờ
Mưa mùa đang lẩn quẩn
Những sợi mưa mềm óng
Quất bầm trái tim đau

Em là nến trùng khơi
Giữa sóng tròn giông bão
Thân ta chừ quá mỏng
Hồn ta chừ mây bay

Ta đâu là giọt mưa
Thôi em đừng tìm bóng
Ta đâu là con gió
Để em tìm hình hài

Mai ta về phố nhỏ
Thả bước chân nhọc nhằn
Đợi em về thắp lại
Ngọn nến của ngày xưa

Đỗ Khương Bình – K16

Ngọn Nến

SỢ CÓ MỘT NGÀY

.
.
Con lo sợ ngày về không còn mẹ
Ngõ vắng đìu hiu thiếu bước mẹ đi về
Mảnh vườn hoang gió mưa về lặng lẽ
Bụi chuối hàng cau núp bóng xế hiên nhà

Con lo sợ cái bếp gà bươi
Sợ ngọn đèn từng đêm không đỏ
Còn ai nữa đợi con trông ra ngõ
Nắng tắt rồi hiu hắt bóng hoàng hôn

Con lo sợ ngày về không thấy mẹ
Căn nhà rộng cửa im lìm khép kín
Còn đâu nữa nơi con về nương tựa
Năm mươi tuổi rồi con còn thấy trẻ thơ

Ở bên mẹ con thấy mình bé nhỏ
Như mới lên năm như mới lên mười
Như đôi lần trốn học đút vở bụi tre
Mẹ nhắc nhở: đừng ham chơi con nhé

Con lớn lên từ vòng tay của mẹ
Rời yêu thương mẹ nâng bước con đi
Bụi thời gian gieo trên đầu con tóc bạc
Gieo xuống dáng mẹ gầy chiếc đòn gánh nặng lưng cong

Con lại về chiều nay
Bên bếp lửa bập bùng
Mẹ vẫn nói cười hồn nhiên như đứa trẻ
Con lo sợ rồi đến ngày mất mẹ
Con lại mồ côi thiếu bóng thiên đường.

Đỗ Khương Bình – K16

 

EM LẠI ĐI

.
.
Em lại đi như bữa nọ trăng tàn
Đêm chới với treo sao đầy núi cũ
Sóng vỗ bờ mãi một đời lam lũ
Sông mở lòng đón những cuộc chia ly

Ngày lại ngắn bước chân về hoang lặng
Chiều lại xa vạt nắng nhỏ bên thềm
Sương treo hồn lên cây cỏ thênh thang
Đêm uỷ mị thả giọt buồn lẳng lặng

Phương trời rộng còn trong bàn tay trắng
Dòng mây trôi đâu có bến bờ
Người lạc loài như cây cỏ hoang sơ
Đêm đã khóc cho ai mặt đất đầy sương trắng

Em lại đi theo bước đời thầm lặng
Trăng ân cần tròn khuyết treo đầu non
Giọt lệ còn rớt xuống thuở tình son
Đã theo sóng trùng khơi trôi vào đời biển rộng

Đỗ Khương Bình – K16

VỀ NƠI XƯA

.
.
Về ngồi lại nơi xưa
Quán cũ nắng rơi đầy
Nhớ ly cafe đắng
Thả giọt tình mây bay

Em về nơi xứ lạ
Bỏ bụi mờ tháng ba
Tình yêu như chiếc lá
Rớt xuống mùa phôi pha

Thương chi một ngày nắng
Nhớ chi một ngày mưa
Mưa rã rời chân bước
Nắng bụi đầy hai vai

Ngày tình đầy lưng gió
Cuốn theo cơn lốc xoay
Ngày tình như lá úa
Rót đầy chén rượu cay

Em theo phương trời mộng
Thả giấc mơ đời dài
Bước đời theo chiếc bóng
Ngắn dài ai có hay

Ta về thăm nơi cũ
Nắng trải dài đường xưa
Bước chân nghe xa lạ
Sợ giẫm hồn cỏ hoa.

Đỗ khương Bình – K16

NGÀY RA ĐI

.
.
Nắng chầm chậm rời xa hiên vắng
Chiều lại chiều cứ mãi bỏ ngày đi
Từng chiếc lá rời xa cành nuối tiếc
Từng nghĩa ân chưa trả hết cho đời

Ta đã bỏ những đêm thâu tuyệt vọng
Khép lại một thời ký ức xa xôi
Chân chưa kịp dừng lại lời sám hối
Tình đa đoan người bỏ giấc mơ tàn

Một cuộc người vui chẳng có là bao
Rong chơi chút tóc xanh chừ đã bạc
Môi hoa người nụ cười xinh đã héo
Ngày ra đi mang hết tuổi xuân thì

Gió đi về hương thơm đồng cỏ nội
Ngõ lặng thầm đợi những bước chân quen
Mẹ lặng lẽ trong căn nhà nhỏ
Cõng cuộc đời trên tấm lưng cong

Ta đi về năm tháng chẳng đợi mong
Gặp bữa nắng gặp bữa mưa bày tỏ
Giấc mơ nhỏ đi về trên cánh mộng
Chiều đi chưa? Đêm vội vã mơ màng!

Đỗ Khương Bình – K16

THUỞ LÀM NGƯỜI

.
.
Nằm nghe bước gió về qua ngõ trúc
Lá tre khô reo xào xạc trong vườn
Thu đi rồi theo tiếng gọi tha phương
Ai còn đợi giữa đôi bờ sương trắng ?

Ngày bước xuống những giọt mưa thầm lặng
Một mùa đông già cỗi đã về rồi
Tay bưng chén trần ai còn nợ kiếp
Thương cảnh đời mãi lặn hụp bể dâu
Cá cắn câu , chim sa lầm bẫy nọ
Người xa quê chẳng nhớ nổi đường về

Mưa mang sầu rớt xuống cõi u mê
Ta hòa lẫn giữa linh hồn tre trúc
Trong vách đá tiếng chuông chùa vọng lại
Lời yêu thương từ thuở làm người

Đỗ Khương Bình – K16

ĂN NĂN

.
.
Ta lại về theo ngọn gió mùa thu
Chiều trung du núi đồi quạnh quẽ
Mùa thu cũ ra đi lặng lẽ
Lá vàng khô còn rơi lại sau hè

Em cũng đi theo cánh chim thuở nọ
Bỏ trăng buồn hiu hắt đầu non
Bỏ con đò nêu bến hoàng hôn
Thương tay sóng níu chân ngày đói lả

Nợ phiêu phương giấu những bước chân hờn
Người đã khóc cho ai giữa hồn sương trắng
Ta đi về xin bước đời trầm lặng
Còn giọt sầu rớt mãi xuống ăn năn

Đỗ Khương Bình – K16

MÙA XUÂN

.
.
Ngoài hiên hoa mai nở
Xuân treo vàng khắp cành
Ngày đi theo gió lạnh
Giá buốt đôi bàn tay

Người bỏ ngõ mây bay
Bỏ bước dài phố hẹp
Ngày thì thầm réo gọi
Heo hắt cõi trùng dương

Ta về đôi chân mõi
Bước xuân phơi ngập ngừng
Nhớ một vòng tay rộng
Thương người về xa xôi

Đỗ Khương Bình – K16

Kết quả hình ảnh cho hoa mai

NGÀY CUỐI NĂM

.
.
Ngày cuối năm dựa lưng con sóng nhỏ
Nghe Sông Hàn mãi ru khúc tình ca
Gió đi về trên đôi cánh phù sa
Con nước lớn đầu nguồn đang xuôi về biển

Em chưa về giữ con gió lang thang
Thả từng bước chân khuya trên phố nhỏ
Đường hoa tím , hoa vàng , hoa đỏ
Phơi sắc xuân theo lối ngõ đi về

Cành đông buồn thả từng lá bàng rơi
Nắng liêu xiêu níu chân người trên phố hẹp
Ta chợt nhớ quê người những mùa đông năm cũ
Thả những bước chân dài hờn dỗi giữa truân chuyên

Ngày cuối năm hoa mai cười hớn hở
Chén rượu còn dang dỡ trên tay
Em rót thêm giọt nhớ xuống cho đầy
Ta nghiêng cốc tiễn mùa đông về xa vắng

Đỗ Khương Bình – K16