ĐẶC SAN 50 NĂM – XIN LÀM MỘT MẢNH TRĂNG NGHIÊNG

.
.
Xưa Hàn
Mặc Tử buôn trăng
Nay tôi xin
Hóa mảnh trăng cuối mùa
Không bán
Chẳng đợi người mua
Dù ai ngước mắt
Trêu đùa đêm thu

Mang tình
Về chốn êm ru
Lâng lâng theo gió
Gật gù theo mây
Cho tôi
Làm mảnh trăng gầy
Cũng yêu chan chứa
Cũng đầy hương hoa

Xin làm
Một mảnh trăng xa
Nghiêng về phía nhớ
Vỡ òa tiếng yêu
Xao lòng
Giữa chốn cô liêu
Trăng thương
Trăng nhớ
Trăng xiêu bến tình

Ta về
Bờ bãi nguyên trinh
Cho mây ghen bóng
Ghen hình mặc…mây
Dù cho là mảnh trăng gầy
Cũng thương
Trọn tháng trọn ngày
Vì nhau
Xin đừng
Nỡ để trăng đau
Lời yêu nghẹn tiếng
Phai màu thời gian
Trăng nghiêng
Về phía đa đoan
Đành lòng gió thét
Ngỡ ngàng mây bay

MAI LỊCH ( Mai Mộng Tưởng K6)

ĐẶC SAN 50 NĂM – XA LẮM NGÀY XƯA ƠI

.
.
(Đông Giang thời áo trắng)

Mong manh một chút nắng trời
Để nghe gió gọi bao lời quen thân
Gọi bờ dĩ vãng bâng khuâng
Lao xao nỗi nhớ như gần như xa…

Đâu rồi cái thưở trăng ngà
Một thời áo trắng đã xa lắm rồi…
Về đâu màu nắng tinh khôi?
Tóc lưng chừng xỏa, mây bồi hồi vương.

Mắt ai đợi cuối sân trường.
Ta vin tà áo, trắng đường chim bay.
Ngây ngô bước ngắn bước dài
Bài thơ lỡ vận bao ngày xôn xao.

Về đâu cánh phượng ngọt ngào
Nụ cười xanh mướt ngàn sau có còn?
Gió thời gian nhạt màu son
Cây nghiêng bóng cũ, lối mòn dấu xưa

Tiếng cười ai đó đong đưa
Vỡ trong ta, giọt nhớ chưa viên thành
Đường đời bao nỗi loanh quanh,
Chim bay một nẽo, mây xanh cuối trời

Vần thơ viết dở người ơi
Ta mang theo suốt một đời chưa phai…

Nắng chiều nay vỡ trên tay
Ngỡ như có bước chân ngày xa xưa

Về trong gió, thoáng hương đưa
Với tay chạm nỗi buồn vừa ngát hương
Chiều nay đứng giữa sân trường
Nghiêng nghiêng nỗi nhớ, mây dường quên trôi

Ai mang
cánh phượng đi rồi?
Chút hương mùa cũ,
cũng bồi hồi bay

Nguyễn Linh Phượng K9

ĐẶC SAN 50 NĂM – VẬN NƯỚC VẬN NGƯỜI

.
.
Tôi được nhận nhiệm sở mới ở một trường tiểu học tại một quận lỵ thuộc tỉnh Quảng Trị để thay thế một đồng nghiệp, Trần văn H, đang giữ chức vụ hiệu trưởng của trường nầy sắp lên đường nhập ngũ theo luật tổng động viên lúc bấy giờ, khoảng 1963.

Tôi được biết đây là một đồng nghiệp thứ hai của trường này sẽ lên đường nhập ngũ. Rất bất hạnh cho người tương nhiệm thứ nhất cũng đã lên đường cách đây vài năm nhưng đã không có ngày trở về, bà mẹ phải đi nhận xác con bằng những nắm xương với nỗi tang thương tột cùng. Lên đường khoác áo chinh y mấy ai không lo đến tính mạng của minh, hơn thế nữa, khi nhớ đến người tiền nhiệm, chắc H càng lo nghĩ nhiều hơn, đặc bìệt là người vợ mới cưới của H, chị P. Chị vừa mới mang thai, trong tình trạng nầy chị càng lo lắng cho chồng và cũng lo cho chính mình sẽ bị hẩm hiu trong ngày sinh nở sắp tới, rồi đứa con chào đời chẳng có mặt cha.

Giữa chúng tôi rất thân nhau như anh em ruột, vi thế chị P nhờ tôi xem chữ ký cho chị, tôi tìm cách từ chối vì như ông bà ta thường nói “quét nhà thì ra rác”, nhưng vì sự lo lắng, chị cứ yêu cầu tôi coi chữ ký hoài, cuối cùng tôi cũng phải coi chữ ký cho chị. Chính tôi cũng không biết vì sao mà vào lúc ấy tôi lại có thêm “cái nghề tự phát” coi chi tay và chữ ký khá uy tín! Đúng là quét nhà thì ra rác, những nét trong chữ ký của người vợ đang lo cho chồng ấy đã chỉ cho chị ta biết lả khoảng tám hay chín tháng nữa chị sẽ có tin buồn, tuy nhiên, tôi chỉ nói là có tin không được vui thôi để chị bớt lo lắng.
Thời gian trôi qua, vào một ngày tôi đi dự họp tại ty tiểu học tỉnh Quảng tri, có dịp gặp lại chị P, chị ta đang làm việc tại tòa hòa giải tỉnh. Trông nét mặt của chị rất buồn bã, chị cho tôi hay là anh H đã bị mất tích, tôi cảm thấy bị đau nhói cho người bạn! Trông chị ta gầy hẳn đi với cái bụng đã khá to. Chị nói tiếp, em mới hay tin nầy ba ngày qua, đúng như anh nói trước đây, tin nầy đến với em đúng vào ngày mà anh H lên đường cách đây tám tháng năm ngày, em quá lo, em chi cầu cho anh H chỉ bị bắt thôi thì cũng hy vọng sẽ có ngày về. Rồi chị lại nhờ tôi xem chữ ký một lần nữa. Qua chữ ký, tôi quả quyết với chi rằng anh Hưng còn sống, có lẽ đã bị bắt thôi và rồi anh chi hy vọng sẽ gặp lại nhau trong tương lai tuy chưa biết là lúc nào.

Tiếp tục đọc

ĐẶC SAN 50 NĂM – NGƯỜI EM XÓM NHỎ

.
.

Em ở cạnh nhà tôi
cách nhau vài sải bước
không có giậu mồng tơi
và bướm vàng lả lướt .

Chỉ nắng hồng rực cháy
cát bụi mịt mù bay
nhưng lòng tôi dịu mát
có phải mình đang say ?

Tà áo dài duyên dáng
ngày ngày em ngang sang
trên đường mơ nho nhỏ
đến mái trường Đông Giang .

Rồi mùa hè năm ấy
tôi rời xa nơi đây
xa người em xóm nhỏ
hành trang buồn ngây ngây .

Đỗ Kỳ Hưng K6

ĐẶC SAN 50 NĂM – LỜI THƯƠNG NÀO Ở LẠI

.
.
Làm sao cho ta quên
Tháng năm hoa mộng đó
Ơi! Khung trời bé nhỏ
Có ta và có em.
Đời qua như giấc mộng
Mới đó đã xa rồi
Bao ước mơ hoài vọng
Cũng chỉ là không thôi.
Cánh chim trời vô định
Người vạn nẻo chân mây
Có bao giờ em khóc?
Cho cuộc tình thơ ngây
Ta về ru kỉ niệm
Trượt theo tháng ngày dài
Lời thương nào ở lại?
Mùa thu vàng lá bay!

Mai Tự Tạo K3

ĐẶC SAN 50 NĂM – MẸ VÀ ĐÔNG GIANG

.
.


Vi Nguyễn và Mẹ

Mẹ tôi được sinh ra và lớn lên tại mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió. Mẹ đã vào Sài Gòn cùng với người bạn thân nhất của mình và mẹ đã rất thành công ở thành phố ồn ào và náo nhiệt này. Cả ba chị em tôi đều được sinh ra ở Sài Gòn hoa lệ. Thời thơ ấu, Đà Nẵng trong tôi chỉ la một miền quê nghèo khó, bão lũ mà không biết rằng đó là tình yêu lớn nhất của mẹ. Tôi không biết cuộc sống của tôi sẽ thế nào nếu như ngưòi bạn thân nhất của mẹ không rời khỏi mẹ.
Mặc dầu mẹ tôi rất cứng rắn khi đưa tiễn người ấy ra sân bay, nhưng khi trở về nhà không ngày nào mẹ không đọc quyển lưu bút mà những người bạn của mẹ viết cho mẹ ngày mẹ rời Đà Nãng. Từ lúc ấy mẹ bắt đầu nói về Đà Nãng, về những người thầy, người bạn thời thơ ấu. Mẹ nói rằng, mẹ không thể tiếp tục sống ở thành phố này một chút nào nữa, chỗ dựa tinh thần duy nhất ở nơi đây không còn nữa, mẹ phải về Đà Nẵng bằng mọi giá. Mẹ đã lần hồi trong kí ức để tìm kiếm lại những địa chỉ xưa cũ từ trong những vần thơ, những câu chữ mà những ngưòi bạn thời thơ ấu đã viết cho mẹ. Mẹ xây dựng lại từ đầu.
Rồi mẹ đã tìm mọi cách để mua lại ngôi nhà cũ, nhưng không thành, mẹ quyết định mua ngôi nhà nhỏ ngay gần ngôi trường mẹ đã học hồi xưa và nói rằng mong ước của mẹ bây giờ là cả ba tụi con phải vào bằng được ngôi trường đó, ngôi trường mẹ đã học hồi xưa. Mặc dầu tôi có thành tích học tập rất khá, rất nhiều người khuyên mẹ tôi nên cho tôi thi vào Phan Châu Trinh hay Lê Quý Đôn, nhưng mẹ nhất định không chịu. Mẹ nói rằng nếu tôi thật sự muốn làm mẹ tự hào thì thủ khoa Hoàng Hoa Thám là được rồi. Tôi thi vào trường với số điểm khá cao và trở thành thành viên của ngôi trường trong tim mẹ. Rồi lần lượt em trai tôi, rối em gái tôi cũng vào học ngôi trưòng ấy. Vậy là cả bốn mẹ con tôi đều cùng học một trường. Mẹ nói vậy là ước nguyện của mẹ đã hoàn thành.
Tình yêu thương của mẹ dành cho quê hương và trường cũ đã làm cho tôi thêm yêu thương mảnh đất và ngôi trường này. Bây giờ ai hỏi tôi là người nào, tôi nói tôi là người Đà Nẵng. Từ một con nhóc nghịch ngợm, phá làng, phá xóm – tôi đã trở thành cô gái Đà Nẵng hồi nào không hay. Và giờ đây đang cách xa Đà Nẵng nửa vòng trái đất, nơi đất khách đầy cạm bẫy, tôi vẫn luôn cố gắng học tập và giữ gìn những giá trị văn hoá dân tộc, và của ngưòi miền Trung. Lời dặn dò của mẹ lúc nào cũng ở bên tôi : Ráng học để về làm cho thành phố nghen con. Ai cũng muốn học để ở lại làm việc, con tôi ráng học để trở về….
Mẹ tôi là thế, một thời “kêu mưa gọi gió” ở thành phố, mà khi trở về trường cũ, quê cũ lại trở thành ” Vân ù”, không nói, lúc nào cũng nhoẻn miệng cười….bởi vậy người thầy thương yêu của mẹ đâu có bao giờ tin rằng mẹ tôi đã có lúc làm chủ cả trăm người thợ nên Bác vẫn thường lo lắng cho mẹ tôi như lo lắng cho “con Vân ù” lúc nào cũng nhoẻn miệng cười toe toét hơn 40 năm về trước.
Nhân ngày của mẹ, tôi kính gửi tặng mẹ bài viết này và cũng qua đây xin cảm ơn những người bạn của mẹ, những người đã ở bên mẹ, giúp mẹ tìm lại niềm vui cuộc sống, an ủi, chăm sóc mẹ tôi khi tôi không có ở nhà.
Và lời cuối cùng tôi muốn nói với mẹ là: Con sẽ luôn cố gắng học tập và tích lũy kinh nghiệm để trở về làm việc cho quê hương, và con sẽ luôn phấn đấu là niềm tự hào của mẹ. Mẹ luôn là niềm tự hào của con. Mẹ ráng giữ gìn sức khoẻ đợi ngày con thành công nghen mẹ. Nhớ mẹ nhiều.
Con của mẹ,

Vi Nguyễn (con của Nguyễn Thị Lệ Vân K6)

ĐẶC SAN 50 NĂM – Vùng Thơ Ấu – Thời Gian Chấp Cánh Bay Xa

.
.

Thương tặng các cựu học sinh Đông Giang – Hoàng Hoa Thám

Sáng nào em có về qua đó tuổi thơ, xin nhặt giùm tôi những chiếc lá vàng của ngày giao mùa mà nhẹ nhàng bỏ vào cặp đem về ép nơi trang giấy trắng tinh nguyên để thấy ngày tháng hồng của mình vương đầy ngây ngô nắng lụa.
Hãy nhặt đi em ôm ấp vào lòng!
Em đừng thắc mắc mà thắc mắc làm gì một chiếc lá vàng rụng xuống, đã lìa cành và đi về vùng vĩnh viễn làm phân mục của thời gian. Em cố gắng nhặt hết để những chiếc lá vàng không còn nữa mà trong em chỉ có mùa xuân là vĩnh cửu. Hãy sống cho trọn tuổi ấu thời của em, mai này em sẽ không còn một ấu thời thứ hai nữa đâu em. Khi em đã lìa xa nó, ngoảnh lại và lấy làm luyến tiếc. Mà hối tiếc cũng chẳng được gì, thời gian đã chắp cánh bay vèo lúc đó, muốn sống lại vài giây của ấu thời chỉ trong tâm tưởng, hình ảnh ấy chỉ hiện về trong chốc lát rồi sẽ tan biến đi, muốn quay về cũng đã muộn rồi. Bởi vì, tôi nhớ trong bài học nào đây có thời gian như ngựa chạy tên bay, và chắc là không bao giờ trở lại. Cũng như chiếc lá vàng của ngày giao mùa em sẽ nhặt kia, nó sẽ không được một dịp nào trở lại khi nó đã lìa cành đi vào cõi già nua của trời đất. Và như tôi, bây giờ đi giữa buổi hoàng hôn của một ngày còn sót lại. Mường tượng quãng đời mà em hòa mình trong đó, lúc ấy tôi không có những giờ hờn giận vu vơ với con Mimi dễ ghét, cũng vắng cảnh bắt bướm bên cánh hoa vàng rực rỡ, tôi đã vô tình đánh rơi, tôi xa cả những lần đùa nhí nhảnh dưới ánh trăng rằm tỏa sáng, và những ngày rong chơi để rồi ngồi khóc bắt đền mẹ, mẹ dỗ hoài không nín mà phải cho thêm năm đồng quà sáng. Có những lần chịu đòn roi, nhưng những chiếc roi mây kia đâu nghĩa lí gì nếu đem đổi lấy chàng bướm lạ đầy màu sắc phải không em ? Rồi có những lần mải mê đuổi theo bướm vì bướm bay hoài không chịu đậu, đêm về lên cơn sốt mẹ la rầy cúi đầu không dám nói. Một bông hoa thược dược màu hồng còn đọng những giọt sương mai lóng lánh, em có thấy được tuổi em đẹp tựa khóm hoa điểm vài giọt sương óng ánh đó không em ? Em hãy yêu thật nhiều lứa tuổi của em, ôm ấp đầy vòng tay kẻo nó vụt bay xa, hãy đón nhận giữ gìn như giọt sương trên cánh hoa kia khi bóng mặt trời cháy đỏ !

ĐẶC SAN 50 NĂM – VỚI 9B NGÀY ẤY..

.

 

Từ rừng về biển xa xôi
Thế nên tôi phải đơn côi cả đời
Bể dâu dù có đổi dời
Tôi là tôi vẫn rối bời mối tơ
Hãy quay về với tuổi thơ
Cho lòng thanh thản giấc mơ học trò
Bốn mươi năm vẫn câu hò
“Học trò ăn vụng cá kho” ấy mà
Mây bay trên đỉnh Sơn Trà
Nhìn qua bên ấy Tiên Sa hiện về
Cầu Rồng như thực như mê
Ngàn năm vẫn thấy tràn trề tuổi xuân
Em mười lăm tuổi má hồng
Tà áo dài trắng sáng trong nắng vàng
Hè về ve rộn kêu vang
Trường tôi vẫn thế Đông Giang tuyệt vời
9b ngày ấy xa rồi
Nhưng tôi vẫn cứ là người “tía yêu”
Của đàn con gái mỹ miều

“Đại gia đình 9b” nhiều niềm vui
Tuy giờ tuổi đã xế chiều
Vẫn là “ tía” của 9b thuở nào
Gặp nhau lại một câu chào
“Tía ơi” thương quá chẳng bao giờ buồn
Tôi giờ đã hết đơn côi.

Từ Ngọc Kim Luông K7
– BMT

ĐẶC SAN 50 NĂM – NHỚ THẦY

.
.

Đi qua bao tháng bao ngày
Mà em vẫn nhớ dáng thầy cao cao
Thầy ơi thầy ở phương nao
Có nghe tiếng gọi học trò ngày xưa?
Qua bao tháng nắng năm mưa
Ơn sâu nghĩa nặng em chưa trả thầy
Lâu rồi như chim tung bay
Dang đôi cánh lượn trời mây quê mình
Quê hương đất nước thanh bình
Nghĩa thầy kiến tạo công trình trăm năm
Bây giờ mọi nẻo giang san
Đi đâu cũng nhớ hồi đang học thầy
Vì trò…mặc bụi phấn bay
Truyền bao kiến thức đó đây từng lời
Xa thầy đi khắp muôn nơi
Em mang theo mãi những lời thầy khuyên
Đừng quên cố gắng cần chuyên
Trao dồi phẩm chất tạo nên cuộc đời
Lời thầy nhớ mãi thầy ơi
Luôn luôn tâm niệm sáng ngời niềm tim

MAI MỘNG TƯỞNG – K6 ĐG

ĐẶC SAN 50 NĂM – TRANG THƠ MAI TỰ TẠO

.
.


CHO NGƯỜI TÌNH NHỎ

Ta viết bài thơ cho người tình nhỏ
Bao năm rồi người có nhớ không?
Gót lãng du đã lấm bụi phong trần
Và thời gian cũng bạc phai màu tóc

Người thuở ấy hồn nhiên lắm lắm
Còn ta thì quá đỗi ngô nghê
Nhớ làm sao những buổi tan trường về
Ta len lén đợi chờ người trước cổng

Có biết đâu trái tim ta gióng trống
Mỗi khi gặp người nói chẳng nên câu
Là tình yêu hay rung động ngọt ngào
Của lứa tuổi đầu đời mới lớn!?

Ta với người chưa một lần hò hẹn
Mà dường như…thầm nói đã lâu rồi!
Xao xuyến lòng ta đôi mắt nai ơi!
Mái tóc đờ – mi cứ bềnh bồng trong giấc ngủ

Năm tháng trôi đi – dòng đời thay đổi
Ngày ta chia tay trường lớp, bạn bè
Đêm liên hoan lòng thấy buồn ghê
Sáng mai đây người đi kẻ ở

Tiếng nhạc xập xình, đèn màu rực rỡ
Người thướt tha theo điệu múa vùng cao
Váy trắng tung bay, sóng mát dạt dào
Sao đêm nay người dễ thương đến thế?

Và đêm đó – cũng là đêm sau cuối
Ta xa người – xa lứa tuổi thơ ngây
Trả lại cho ai mơ ước tràn đầy
Riêng ta mãi nhớ “ Chiều lên bản thượng”.



CÀNH PHƯỢNG ĐỎ

Bồi hồi dừng chân trước gốc phượng già
Nghe quay quắt nhớ thương ngày tháng cũ
Dòng đời cuốn đi như thác lũ
Màu hoa xưa vẫn canh cánh bên lòng

Mỗi sớm mai thức dậy ta thấy mình già cỗi
Những đêm chạnh lòng sống lại ngây ngô
Chuyện ngày xưa sao cứ hoài bối rối
Biết bao năm mới giải được lời thề?

Ta đứng lặng giữa vùng hoài niệm
Tất cả đã xa rồi như một giấc mơ
Đưa tay ngắt cành Hoa Phượng đỏ
Mùa Hạ ơi! Biết đến bao giờ!?

Mai Tự Tạo Khóa 3 Đông Giang