HOÀI NIỆM TRƯỜNG XƯA

.
.
Năm Mậu Thân 1968, gia đình tôi từ Duy Xuyên chạy về Đà Nẵng, sống trong khu cư xá Công Chức, trước cổng chính của trường Đông Giang. Từ đó mỗi buổi chiều, sân trường Đông Giang trở thành sân chơi lí tưởng của bọn nhỏ chúng tôi, nơi đây ghi dấu ấn sâu đậm một thời thơ ấu, cứ như thế tôi đã từng ngày lớn lên…

Mùa hè năm 1971, nhà tôi dọn về An Cư Tư, niên học mới năm đó, tôi chính thức trở thành học sinh Đông Giang. Ngày tôi đi thi đệ thất, thầy Dũng dạy lớp 5C của tôi đã dặn tôi và Lê Thiện Tuyến phải mang vị thứ nhất nhì về cho trường, chúng tôi đã hứa với thầy. Kết quả kì thi năm ấy, vị thứ nhất nhì đã thuộc về trường tiểu học An Hải thật, song người đứng nhất là Trọng lớp 5B và Tuyến lớp tôi đứng nhì, còn tôi chỉ vừa đủ điểm đậu. Về sau nhiều lần quay trở về trường An Hải, tôi đã không dám gặp lại thầy giáo cũ.

Vào Đông Giang tôi học khá môn văn, các môn khác chỉ hơn trung bình một chút, nhưng cũng có hai lần được làm chemise môn sử địa của thầy Trương Văn Phó và môn lý hoá của thầy Trần Đạt. Tôi nhớ rất nhiều những bạn bè trong suốt bốn năm cùng chung lớp: Hảo, Ánh, Bạch, Dung, Nhung, Sơn, Minh, Kiệm, Thọ, Quýt, Khánh, Đích, Bình…. Còn biết bao cái tên nữa làm sao kể hết. Ngày ấy, học sinh chúng tôi tự tay trồng bạc hà và dương liễu trong sân trường để lấy bóng mát, chia tổ ra thi đua chăm sóc, để xem cây của tổ nào mau lớn hơn.

Tôi nhớ cái lần tham gia trong đội diễn hành của trường, chiều nào cũng phải đi tập. Ngày biểu diễn ngang qua khán đài, nghe đọc thành tích của trường mình với ba năm liên tiếp giải nhất, trong lòng thấy tự hào vô cùng. Có lần tôi cùng Phạm Thị Thông và Trần Thị Lài, được chọn đi cùng với các anh chị lớp trên, tham gia buổi giao lưu văn nghệ và choàng vòng hoa cho một đơn vị đóng ở Phú Lộc. Chúng tôi đi bằng xe GMC, đến nơi áo quần bám đầy bụi đỏ, dù mệt nhưng rất vui, nghe các giọng ca trong ban văn nghệ của trường mình như: Lưu Thị Ngọc, Phan Hồ Duyên… hát còn hay hơn mấy cô ca sĩ tâm lý chiến…. Cuộc sống cứ thế bình lặng trôi qua với một chút rung động đầu đời…

Mùa xuân năm 1975, trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến (29/3) tôi trở thành nạn nhân chiến tranh, cũng từ đó vĩnh viễn rời xa mái trường Đông Giang, trong lòng đầy ngậm ngùi nuối tiếc. Cùng năm đó, tôi mất luôn cô bạn học thân thiết chung nhóm, bạn tôi – Phạm Thị Thông sau tháng 4 năm 1975 đã về lại Duy Xuyên, rồi mãi mãi nằm lại mảnh đất quê nhà, cũng vì dẫm phải mìn còn sót lại sau chiến tranh…

Trong suốt thời gian một năm tôi nằm ở bệnh viện C, có thầy Hà Mạnh Thu và vợ là cô Trần Trung Mộc, bị bỏng xăng cùng nằm tại đây. Cô Mộc bị nặng hơn nên nằm riêng một phòng nhỏ, còn thầy lại ở chung phòng với bệnh nhân nữ chúng tôi, mỗi lần y tá phát thuốc, nếu không đọc cả họ và tên, thì thế nào cũng bị nhầm lẫn. Bạn bè đồng nghiệp của thầy đến thăm rất đông, trong đó có khá nhiều thầy cô dạy ở Đông Giang. Và đó cũng là lần cuối cùng tôi được gặp lại các thầy học cũ: thầy Nguyễn Ba, thầy Phụng, thầy Kim Lân, thầy Phát… (số ấy bây giờ chẳng biết ai còn ai mất, chẳng có một chút tin tức nào trong suốt ba mươi hai năm đằng đẵng)

Mười tám tuổi tôi rời Đà Nẵng theo gia đình vào Nam, mang theo nỗi nhớ trường xưa, nhớ thầy cô cùng bạn bè da diết, ngày ra đi không bạn bè đưa tiễn… Chỉ có mỗi anh hàng xóm đến tiễn đưa…

Em gái tôi (cũng là cựu học sinh Đông Giang khoá 12) vào cấp ba Long Khánh, đầu năm học mới cô giáo cho đề văn: “Hãy miêu tả ngôi trường cũ và phát biểu cảm nghĩ về ngôi trường mới…” Em tôi đi qua thời cấp hai với bốn ngôi trường khác nhau, nên cảm xúc có phần tản mác, con bé đã nhờ tôi viết hộ phần đầu bài văn, thế là bao nhiêu nỗi nhớ trường xưa tôi dồn tất cả vào trang giấy, bài viết này được cô giáo của em tôi đọc lên trước lớp. Không biết là đã có bao nhiêu lần rồi, tôi nằm mơ thấy mình trở lại thời cắp sách, gặp lại những khuôn mặt thân quen cũ, nửa chừng tỉnh giấc trong lòng thấy buồn vô cùng. Đầu thập niên tám mươi, nơi quê người tôi gặp lại Ngô Văn Phương bạn cùng lớp cũ, Phương đến thăm tôi mấy lần rồi sau đó cũng biệt tăm luôn.

Mùa hè năm 2008, tôi trở về cố hương sau ba mươi hai năm biền biệt, Ngọc Dung – cô bạn còn lại trong nhóm ba đứa ngày xưa đã không thể nhận ra tôi. Buổi trưa về ngang qua trường cũ, hai chữ ĐG còn lại trên cánh cổng gợi nhớ quá một thời, cứ thế những hình ảnh lần lượt xâu chuỗi lại, tay đã chạm vào cung đàn cũ, âm thanh vỡ òa và kỷ niệm ùa về nguyên vẹn. Nhà văn Mai Thảo từng nói: “Trời xanh quá cũng làm người muốn khóc, tình đẹp quá cũng làm người muốn chết…”. Tôi đã quay về đây, một mình giữa sân trường vắng lặng, hoa phượng rụng đầy mặt đất và trên kia bầu trời thì xanh quá…. Chợt thấy tâm trạng mình cũng giống như mấy mấy câu thơ mà VT viết cho Đông Giang:
Những lúc về ta rơi nước mắt
Qua trời phố núi cổng trường xưa
Mười năm đời ta lăn khổ nhọc
Còn gõ buồn tênh khúc nhặt thưa…

Tôi đã đi qua một quãng thời gian dài dằng dặc, khi ngoảnh lại con đường xưa giờ xa hun hút. Tôi nhớ thời còn tuổi dại bao lần đứng giữa sân trường này, mơ ngày được khoác áo dài làm cô nữ sinh trung học. Nhớ những lần tan trường về, con đường địa phương rợp mát bóng cây, nơi ấy bươm bướm và hoa dại một thời lưu luyến bước chân tôi … Một chút hoài niệm về thầy cô, bạn bè, trường lớp cũ. Cho tôi được một lần thắp sáng kỷ niệm xưa, tìm lại những dư âm của một thời đã mất…

Quá nửa đời quay trở lại trường xưa
Bạn bè cũ, thầy cô giờ đâu vắng ?
Trưa tháng sáu giữa sân trường đầy nắng
Phượng rơi đầy, thổn thức một tiếng ve…
Ta nhớ lắm những ngày còn rất trẻ
Nón che nghiêng, áo trắng với tóc dài
Chút tình nhỏ mong manh thời trẻ dại
Đã như sương tan vội dưới mặt trời…
Bạn bè ơi ! Ta thèm về quá đỗi
Sáng khai trường lất phất những hạt mưa
Nhớ xuân nào bên ánh lửa trại xưa
Nghe da diết tiếng đàn ai nhắn gởi.
Đã xa quá cả một thời nông nổi
Dấu chân quen bụi đỏ cuốn mù khơi
Ta mười bảy, rời trường xưa đi vội
Lòng nặng sầu chẳng biết kể cùng ai.
Mỗi lần nghe tiếng trống điểm sớm mai
Lại nhớ quá có một thời đã mất
Về trường xưa – quá nửa đời lận đận
Khắc khoải tìm hình bóng đã mù xa…

PHAN MẠNH THU (6/2008)


.
Lớp 9A – K6 bị phạt dưới trụ cờ trong “nghi án” đốt xe Gobel Thầy Nguyễn Vân 

19 comments on “HOÀI NIỆM TRƯỜNG XƯA

  1. VĐT writes:Dễ thương và dễ khóc quá!Có một chi tiết chắc Thu ghi nhầm: Năm 1971 không biết đã đổi tên gọi lớp chưa. Nếu chưa là lớp nhất lên đệ thất, nếu rồi là lớp 5 lên lớp 6 (không có đệ nhất). Nhiều nạn nhân chiến cuộc quá!

    Số lượt thích

  2. Anh hàng xóm writes:Anh hàng xóm ôm cột mái hiên nhà mình nhìn theo chiếc xe lăn bánh. Bụi bay vào làm ướt cả hai mắt. Khi hết nhòa thì chỉ còn thấy con đường trơ trọi. Và trơ trọi từ đó…

    Số lượt thích

  3. Anonyme writes:Kí ức của bạn thật gần, gợi lại hồi tưởng rất nhiều…nhất là đối với cư dân ĐG. Có thể mình đã nhớ ra người bạn hàng xóm 9G của mình rồi. Có lẽ bạn ở khá xa ĐN, nên trong thơ của bạn bàng bạc nỗi nhớ về chốn xưa ? LP/9

    Số lượt thích

  4. Mạnh Thu ơi,Xa trường lâu như thế mà Mạnh Thu vẫn cất giữ hình bóng của ngày nao, Vũ phải cảm ơn Mạnh Thu nhiều chứ.Chúng ta như những cánh chim lìa tổ hãy làm cho Đông Giang thêm ấm lại, mọi người hãy gần nhau hơn. Đông Giang là quá khứ tuyệt mỹ trong hành trạng một đời người của mỗi một chúng ta Mạnh Thu à. Tinh thần Đông Giang hằng hiện hữu trong ta. Hãy viết vì Đông Giang nhé Mạnh Thu.Vũ.

    Số lượt thích

  5. Chào bạn! tại tớ làm biếng nên nhờ nhỏ cháu gõ bài dùm, vì dò không kỹ, nên bài gởi đi rồi mới phát hiện đã đánh rơi mất một câu, nhưng lại không phát hiện sai sót chỗ chữ nhất, rất lấy làm tiếc. Cám ơn bạn rất nhiều, lần sau tớ sẽ cẩn thận hơn.

    Số lượt thích

  6. TPD-K8 writes:Cảm ơn bạn đã chia sẻ 1 bài viết mà nói như VĐT "dễ thương…..và đã khóc". Tôi cũng có 2 năm cuối bậc tiểu học ở An-Hải mà vì xa quê lâu quá, lại kô có bạn bè chung quanh để nhắc nhớ nên bây giờ được bạn nhắc lại ngôi trường nho nhỏ này với thầy Dũng, cô Cường v.v….Thiệt là nhớ lắm những tháng năm tuổi nhỏ. Mong chúc bạn luôn vui và chia sẻ thường xuyên bài viết của mình với ACE.Thân mến,Trần Phú Dũng ĐG-HHT/K8.

    Số lượt thích

  7. Người sông H. writes:TRích:
    "Quá nửa đời quay trở lại trường xưa
    Bạn bè cũ, thầy cô giờ đâu vắng?
    Trưa tháng sáu giữa sân trường đầy nắng
    Phượng rơi đầy, thổn thức một tiếng ve.
    Ta nhớ lắm những ngày còn rất trẻ
    Nón che nghiêng, áo trắng với tóc dài
    Chút tình nhỏ mong manh thời trẻ dại
    Đã như sương tan vội dưới mặt trời…
    Bạn bè ơi! Ta thèm về quá đỗi
    Sáng khai trường lất phất những hạt mưa
    Nhớ Xuân nào bên ánh lửa trại xưa
    Nghe da diết tiếng đàn ai nhắn gởi.
    Đã xa quá cả một thời nông nổi
    Dấu chân quen bụi đỏ cuốn mù khơi
    Ta mười bảy, rời trường xưa đi vội
    Lòng nặng sầu chẳng biết kể cùng ai.
    Mỗi lần nghe tiếng trống điểm sớm mai
    Lại nhớ quá có một thời đã mất
    Về trường xưa – quá nửa đời lận đận
    Khắc khoải tìm hình bóng đã mù xa…"
    PHAN MẠNH THU.
    Cám ơn MT, đã diễn tả tâm tình mình và bạn bè về mái trường xưa rất thật và đầy xúc cảm qua bài thơ trên. Nếu được phổ nhạc , khả năng lan tỏa còn vang xa hơn. Mong thay.Một lần nữa, xin hân hạnh được chia xẻ mối tâm tình trên với MT và cám ơn MT cùng BBT ĐG-HHT.

    Số lượt thích

  8. Người sông H. writes:Cám ơn Phan Mạnh Thu, một bài tâm tình về mái trường xưa rất thật và đầy xúc cảm. Một bài thơ thật hay. Mong rằng bài thơ này được nhạc sĩ phổ Nhạc thì sức lan toả còn vang xa hơn.
    Một lần nữa xin được hân hạnh chia xẻ tâm tình trên với MT và cám ơn MT cùng BBT DG-HHT.

    Số lượt thích

  9. TPD-K8 writes:Cứ đọc đi đọc lại bài viết, rồi nghe bài nhạc Như Cánh Chim Trời,lại càng thấm. Xin mời cùng nghe.
    Thật cảm ơn bạn MT đã mang lại cho tôi nhiều cảm xúc về mái trường xưa & kỷ niệm cũ tưởng đã không còn. TPD-K8.
    Xin copy & paste cái link dưới đây để thưởng thức.http://www.youtube.com/user/MrDDNV#p/u/2/4Ct4QWvCVxo
    Như Cánh Chim Trời
    Hoàng hôn về khi bóng nắng dần phai
    Tiếng chim hót muộn màng gọi bầy lẻ loi.
    Chiều ơi, chiều về cho mây tím giăng đầy
    nhạt nhòa màu thời gian
    Không gian rũ buồn, giòng lệ nào tuôn.
    Ngày qua, ngày qua, với những chiều tan
    Có ai hát một mình, điệu buồn thở than
    Ðàn ơi, lạc loài cung thương nhớ xa vời
    Ngậm ngùi tình hoài hương
    Chân mây cuối trời còn đợi chờ ai.
    Chim hỡi bay về nơi đâu?
    Ðường xa nắng đã nhạt màu
    Còn ai ở cuối trời sầu?
    Nghe như ngại ngần đôi cánh mỏi.
    Lời hẹn thề ngủ yên trên dòng sông kỷ niệm
    Thôi hãy dừng chân …Trời đã về chiều.
    Hoàng hôn về khi mái tóc dần phai
    Có ai đứng một mình muộn phiền lẻ loi
    Chiều ơi, chiều về cho bóng ngả bên đời
    Lạnh lùng nhìn ngày trôi
    Kiếp sống tha hương
    như cánh chim trời.
    Sáng tác: Lê Tín Hương

    Số lượt thích

  10. Những kỷ niệm với trường xưa dồn nén hơn ba mươi năm, vừa mới trải lòng ra không ngờ được nhiều người đồng cảm đến thế.Cám ơn anh TRẦN PHÚ DŨNG về bài hát NCCT, dường như đã nói hộ dùm chút nỗi niềm của người ly hương.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s