RỒI CÓ MỘT NGÀY

.

(Đặc san 55 năm)

Rồi một ngày ta âm thầm cảm nhận
Để thấy đời bao góc khuất chông chênh
Bóng hình nào in nỗi nhớ mông mênh
Ta sầu muộn bởi em là huyền thoại.

Người khách lạ bên giòng sông chảy mãi
Vẫn mơ về một dạ khúc liêu trai
Thời gian trôi mềm nỗi nhớ thương hoài
Trời thì rộng biết đâu là điểm hẹn.

Rừng thay lá đời có gì trọn vẹn
Ta và em đành hai ngã rẽ chia
Còn gì đâu tình cũ đã xa lìa
Em cứ đi về phương trời đã định.

Xin hãy xem hợp tan là số mệnh
Nỗi đau nào rồi cũng sẽ qua nhanh
Bầu trời kia muôn thuở vẫn trong xanh
Chỉ mình ta lặng thầm trong nuối tiếc.

Rồi em sẽ thương nhiều chiều tiễn biệt
Sân ga buồn còn lại một mình ta
Sẽ về đâu vài cụm khói la đà
Hoàng hôn muộn ta còn chăng dĩ vãng.

Nguyễn Quyền – K6

HỌP MẶT K14

.

NGÀY TRỞ VỀ
 
Chủ đề cuộc họp mặt kỷ niệm 35 năm ngày rời trường của khóa 14 ĐG-HHT.
Thật ấm cúng và dễ thương!
Cuộc họp mặt được tổ chức chiều chủ nhật 11/11/2018 tai sân trường Hoàng Hoa Thám với sự có mặt của thầy hiệu trưởng Phạm Tấn Ngọc Thụy, các thầy cô cựu giáo chức và các anh chị trong ban đại diện cựu học sinh ĐG-HHT.
Chúc cựu học sinh khóa 14 giữ mãi truyền thống tốt đẹp này, chúc cho tình đồng môn ĐG-HHT luôn bền vững như đã bền vững suốt 55 năm qua.
 
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe đạp và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 3 người, bao gồm Phạm Tấn Ngọc Thụy, mọi người đang cười, đám cưới
Trong hình ảnh có thể có: 17 người, bao gồm Nguyễn Thị Quỳnh Hoa, Phạm Tấn Ngọc Thụy, Hùng Nguyễn Xuân và Xuân Trương, mọi người đang cười, mọi người đang đứng
Trong hình ảnh có thể có: 3 người, bao gồm My My Tran, mọi người trên sân khấu và mọi người đang chơi nhạc cụ
Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, xe đạp và ngoài trời
By Đông Giang-Hoàng Hoa Thám Đà Nẵng Tagged

KHÔNG ĐỀ

.

(Cho những người bạn muôn đời yêu thương của tôi…)

Em ngoài phố Núi vào đi học
Tôi ở ven sông cũng tựu về
Tình cờ chung lối, không chung mộng
Nên chẳng hẹn non, chẳng biển thề. ..
Năm tháng buồn vui như mưa nắng
Đôi đời, hai cảnh… tưởng quên nhau
Em thôi kẹp tóc theo cơm áo !!!
Tôi hết râu tơ .. tóc bạc màu …
Hôm nay về lại sân trường cũ
Thấy dáng ai chờ trong nắng mai..
Giống tôi hồi đó hay lớ ngớ …
Đứng ngóng … Trời ơi !!!! Cổ cứ dài ..
Em vẫn cười tươi có biết gì
Dòng đời đến lúc phải phân ly
Như sông vẫn chảy ngàn năm trước …
Còn bến là em !! Tuổi dậy thì ..

Du Nguyen
(Nguyễn Văn Dự – K14)

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, bầu trời, cây, ngoài trời và thiên nhiên

By Đông Giang-Hoàng Hoa Thám Đà Nẵng

Lối Gầy Vườn Xưa

.

Con đường quán vắng bằng lăng ngày nào vẫn mãi thênh thang tồn lưu giữa vòm trời ký ức.
Em giờ đâu giữa quảng vắng minh mang ấy, em về đâu giữa bao tất bật túi bụi mịt mùng bủa vây.
Có ngồi nghe lá thu reo, có trầm mình lặng lặng ngắm mưa nguồn triền miên xối xả khuất lấp cội sầu đông khẳng khiu bên dòng chứng tích.
Có hay chăng Khúc miên ca hồn nhiên phủ dụ lùm cây ngọn cỏ lối gầy vườn xưa cô tịch.
Có hay chăng ngọn Cô phong đơn côi dập duềnh giữa sóng nước đông về giăng bủa trùng vây.

“ Chút tình tan loãng hư không
Cớ sao da diết mặn nồng đắm say
Hình như tóc trắng vờn bay
Dòng đời biển mặn tình cay đắng nồng ”

Lời văn hào phương đoài vang vọng.

“ Poetry is the music of the soul, and, above all, of great and feeling souls.”
_ (Thơ ca là âm nhạc của linh hồn, và trên hết, của những linh hồn tuyệt vời và rung cảm.)
[Voltaire]

Ngôn ngữ thơ ca nhằm giải bày góc khuất ẩn tàng tận đáy tâm khảm mỗi một chúng ta.
Nhưng, ngôn ngữ vẫn có cái chừng mực riêng của nó khi mô phỏng trạng thái tâm hồn.
Sự tương cảm, đồng cảm mới với tới chỗ ý tại ngôn ngoại của thơ ca.
Cảnh giới tương thông giữa hai tâm hồn là cảnh giới thần tiên riêng và rất riêng.
Phải chăng, là chốn trú ngụ ẩn mật chỉ riêng trong ai đó.
Kẻ thờ ơ vô cảm khó bề tiếp cận; như lời thơ ta được nghe từ tiềm thức xa xăm vọng về.

“Ba Lăng nhất vọng Động Đình thu,
Nhật kiến Cô phong thuỷ thượng phù.
Văn đạo thần tiên bất khả tiếp,
Tâm tuỳ hồ thuỷ cộng du du. ”.
(Mùa thu từ Ba Lăng xa ngắm về hồ Động Đình,
Thấy ngọn Cô Phong nổi dập duềnh trên sóng.
Nghe nói về thần tiên mà không thể gặp được,
Tâm theo sóng hồ cùng trôi xa xăm.)
[Trương Duyệt]

Vâng chỉ có thể “ Tâm tuỳ hồ thuỷ cộng du du”, Và phải chăng,

“ Ai đi rồi
Phương mờ xa thẳm thẳm
Lặng nhìn lên mái cỏ kín chân trời
Rợn tố lốc vùi chôn thời say đắm
Phận lưu đày quyện nhớ mãi không thôi ”

Phải chăng, là điệp khúc tro tàn đồng vọng từ thiên cổ.
Vò võ dõi mắt nơi chiến địa ngoài quan tái trên tay mãi miết que đan mảnh ngự hàn.
Lẫn thẩn tự vấn.

“Thuở đăng đồ, mai chưa dạn gió,
Hỏi ngày về, chỉ độ đào bông.” (129-130.)
[Chinh phụ ngâm. Đặng Trần Côn _ Đoàn Thi Điểm]

Hay, chỉ là,
Sương thu mãi rụng, khói đá đầu truông giăng trắng sườn non.
Bóng núi lặng lẽ trầm mặc soi hình hài xuống đáy hồ vô tư lự lăn tăn sóng vỗ.
Đồi hoang gò vắng oằn mình giữa tịch liêu nghe ngóng âm giai ngày tháng sa mù.
Hồi chuông triêu mộ thì thầm tàn phai kiếp trần cuộc lữ.

“ Người xưa năm cũ giờ đâu
Tháp hoang liêu giấc mộng sầu chờ ai ”

Thạch Thảo viên, Wednesday, November 7, 2018.
Vũ Đan Huyền – K7

Image

*/ Lời bạt_
Dịch thơ


Tiễn Lương Lục ở núi Động Đình.

Ba Lăng lặng ngắm Động Đình thu,
Non côi sóng phủ dường xa ngái
Thần tiên nào dễ chén tạc thù
Bóng nước hồn nương áng phù du

Thạch Thảo viên, Wednesday, November 7, 2018.
Vũ Đan Huyền 

Nguyên tác

送梁六自洞庭山 •
[張說]

巴陵一望洞庭秋,
日見孤峰水上浮。
聞道仙神不可接,
心隨湖水共悠悠。


Tống Lương Lục tự Động Đình sơn

[Trương Duyệt]

Ba Lăng nhất vọng Động Đình thu,
Nhật kiến Cô phong thuỷ thượng phù.
Văn đạo thần tiên bất khả tiếp,
Tâm tuỳ hồ thuỷ cộng du du.

By Đông Giang-Hoàng Hoa Thám Đà Nẵng Tagged

NỤ CƯỜI ĐÔNG GIANG

.

Cùng nhau bên chiếc bàn tròn
Nâng ly mừng bạn…cưới con dâu hiền
Chúc cho hai cháu đẹp duyên
Trăm năm hạnh phúc, vững bền keo sơn.

Bạn bè lại thêm một lần
Niềm vui hội ngộ…tình thân vẹn tình
Bây chừ ngó bộ vẫn xinh…!
Hãy trân quý lúc chúng mình bên nhau.

Đông Giang kết nối nhịp cầu
Khắc ghi kỷ niệm tận sâu tâm hồn,
Gặp Cô, gặp bạn…mừng rơn
Các anh, các chị khóa trên…vui hè.

Nụ cười rộn quán Cà phê
Chút tình cảm…xin gom về làm thơ
Đông Giang tên đẹp như mơ
Mấy chục năm chẳng phai mờ…còn đây!!!

Ân tình cứ mãi đong đầy
Lắng nghe tiếng gọi, như ngày xa xưa
Trời chiều chợt nắng…chợt mưa
Bao nhiêu lần nữa còn đưa nhau về.

Xin làm một kẻ ngu ngơ
Ghép vần, xếp chữ…thẫn thờ…cũng vui
Chúc cho cả nhà xinh tươi
Nắm tay đoàn kết…nụ cười Đông Giang.

Ngọc Yến – K8
Ngày 4/4/2018.

Trong hình ảnh có thể có: 14 người, bao gồm Nguyen Ba Du, Nguyễn Thông, Ha Le và Ngọc Yến, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi và trong nhà

EM CON GÁI

.

em con gái trần gian màu sắc
muốn yêu đương sao khép mãi tâm hồn
em đã khóc trong đêm dài lịch sử
mộng tan rồi, nào ai biết ai hay ..

lòng em trắng xưa kia thơm hoa sứ
buổi vô tình ai chiếm hữu dung nhan
phút giây thôi ..em đi vào hầm hố
em yêu ơi! ngày ấy phủ niềm đau …

em đến đây, em người con gái
để yêu đương phủ sáng ngập trăng tròn
đường phố thị ..rừng người qua lại
ta em đi trong buổi sáng trời xanh

em đã nói ..những gì em đã khóc
tôi yêu người, từ thuở nọ mong manh
buổi chiều hôm, em về nơi khuê các
cổng then cài ..tôi đứng ngẩn ngơ trông ..

em qua lối ..tóc mềm xiêm áo mỏng
ta đi về nhớ môi đỏ phơi hong ..
mình giận hờn nhau, cảm ơn người đã dỗi ..
thời gian nào …nói hết nỗi yêu đương

từ mạch máu qua tâm hồn chân chất
qua máu tim chưa bật khóc nên lời
qua bút thép ..một thời hương sắc
qua yêu thương ..nồng ấm giữa chơi vơi

bớ em yêu .. hãy cùng tôi mở lại
thời yêu thương gối mộng mây ngàn
để hôm nay và những ngày tới nữa
nụ cười nàng xóa những đám mây tan ..

Phan Minh Ta – K8

By Đông Giang-Hoàng Hoa Thám Đà Nẵng Tagged

GIÃN CUỐI TUẦN

.

(Điêu Ngoa 3)
VĂN HÓA CƯỚP NGÀY!
 
Đổng Trác mấy ngày ni muộn phiền về việc đô sát viện triều đình thanh tra lòi ra chuyện sai phạm động trời của các quan địa phương, tại vùng đất Thủ Đoạn, ở một tỉnh lớn phía Nam mà mấy mươi năm qua người dân ở đó bị mất đất, kêu oan thảm thiết, kể cả bế tắc mà tự tử, hóa điên, sống dật dờ vất vưởng đầu đường xó chợ, thế mà chẳng một tí mảy may động đến tấm lòng đại bác của các quan từ xã, huyện đến triều đình. Ngài bức bội:
– Này Điêu Ngoa, nàng có biết bất tuân thượng lệnh phải xử tội gì không?
– Rút kinh nghiệm, hoặc khiển trách cho có lệ, không thì cảnh cáo , cùng lắm là …cách cái chức thời xa lắc lơ nào đó! thế là xong!
– Nàng dám cả gan vẻ lại bản đồ qui hoạch đã được quan thái úy phê duyệt, cố tình lấy đất của dân đen giao cho dự án, thực chất là mánh mung ăn chia lợi ích nhóm… đền bù cho dân rẻ mạt, bán lại giá trên trời, dân không chịu di dời thì chụp cái mũ chống chủ trương, thế là…cưỡng đoạt!
– Chúa công đừng nóng, đô sát viện đã có kết luận thanh tra, nhưng…rồi đâu cũng vào đó thôi! thiếp lệnh cho đàn em dấu biệt cái bản đồ, bảo là thất lạc mẹ nó rồi…chừ lấy cơ sở mô mà bảo thiếp sai phạm vẽ lại bản đồ trước kia thái úy đã duyệt để mà chiếm đất? Vùng đất có tên Thủ Đoạn này rất chi là béo bở, thiếp phải cướp thôi, nhưng mà cướp có văn hóa đàng hoàng, có văn bản, có chủ trương, có bản đồ qui hoach, có giải tỏa, có đền bù…
– Nhưng sai trái của thiếp là lấy luôn đất ngoài ranh qui hoạch, như thế là vi phạm, ta còn nghe, nhiều trường hợp ép dân đen quá đáng, tỉ như hộ ông Tèo có 300m2 đất thổ cư, chỉ đền bù 150m2 thôi, còn lại đền bù theo đất nông nghiệp, chỉ mấy chục ngàn, tương đương một tô bún giò/m2, mặt dù đó là đất thổ cư 100%!dân không chịu là huy động ông Thủ, ông Biện, lính lệ… đem gậy gộc tới đập phá, cướng đoạt ngay, lại còn bắt khổ chủ trả tiền bồi dưỡng mấy trự đập phá nhà mình nữa mới đau hơn hoạn chứ, ta nói nàng nghe, bưa bưa thôi, để dân người ta sống với chớ?
– Chúa công an tâm, dân đen sai, dân chịu trách nhiệm trước pháp luật, còn chúng ta sai, chúng ta chỉ cần xin lỗi, rút kinh nghiệm là xong…tội gì chúng ta không sai! mà chúng ta có sai, tội chất lút đầu đi chăng nữa, thì cũng có qui định là cấm không được tự tiện công khai người vi phạm mà, chúa công thấy… giữa quan và dân có xài chung luật đâu mà sợ! nên chi ta tha hồ … bợ!
– Nàng quá đáng lắm luôn á!
– Đổng Trác bụng phệ chàng ơi, phải mưu mô xảo quyệt mới vinh thân phì da nhiều đời chứ, đã đến hồi đất đai khan hiếm rồi, phải nghỉ chuyện cướp có văn hóa cái khác đi…
– Ví dụ như cái chi?
– Lú quá chàng ơi, thiếp chỉ cho một chiêu nè…cái tiệm vàng của lão bá tước trước cổng thành kia chắc chắn có nhiều vàng, có cả đá quí trong đó nữa, ta phải “bẩy” cho lão vi phạm lỗi gì đó để có cớ lục soát, tha hồ hốt vàng, đá quí…mà vẫn đúng luật!
– Hấp dẫn hè, nàng thử nói cụ thể ta nghe xem…
– He he, thiếp nghiên cứu biết tiệm vàng của lão bá tước, chỉ mua bán vàng, không được phép đổi tiền nước Ngô… ta chỉ cần thuê tên Cà Ry Bánh Mỳ, đưa cho nó trăm bạc Ngô tệ, bảo nó tới tiệm vàng lão bá tước giả đò năn nỉ lỡ đường xin đổi dùm, thế nào lão ta cũng động lòng đổi giúp, vì số tiền chẳng đáng là bao, ta chỉ có việc ập vào bắt quả tang…thế là xong kịch bản!
– hay hay, độc chiêu, độc chiêu…Còn chiêu gì nữa không?
– Hằng hà sa số, có chiêu ni gọi là cướp có văn hóa tuyệt đỉnh nè…mình thông qua luật phá sản, chỉ chờ có vậy…đôi khi ngân hàng mình có tỉ tỉ tỉ tiền, mình cất đi, giả đò tuyên bố phá sản cái chơi… cứ một tỉ gửi vào mình đền lại mấy chục triệu, dụ này không phải một vốn bốn lần, í lộn…bốn lời, mà là một vốn bốn ngàn lời luôn!
– Ta chịu nàng đó, nàng Điêu Ngoa xinh đẹp tuyệt cú mèo của ta…ha ha ha, đêm nay ta sẽ thưởng nàng…2 viên đá quí!
 
Thường Đoàn – K9
 
Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang cười
 

Dỗ Giấc Miên Trường

.

Ta nốc cạn chút tình
Ta vắt kiệt chút thơ
Lang thang dã thú vờn mơ bần thần

Cuồng say ngực nõn môi mềm
Bờ vai mê dại gập ghềnh
Vòng tay dấu ái sóng lênh ầm ào

Em dĩ vãng trầm mình
Em nguyệt bạch trinh nguyên
Chân mang guốc gỗ xa miền lao lung

Lục tung dấu ái ban sơ
Thổi tình giăng ngập hư không
Hàn giang bến nhớ minh mông đất trời

Bóng núi đồi lặng câm
Bóng tháp đổ nghiêng chênh
Trăng tàn thủ thỉ bồng bềnh gió núi

Xa chi mấy độ mịt mù
Sông Thu dỗ giấc miên trường
Đò ngang bỡn cợt vô thường biển dâu

Thạch Thảo viên, Sunday, October 28, 2018.
Vũ Đan Huyền – K7

Trong hình ảnh có thể có: nước, ngoài trời và thiên nhiên

By Đông Giang-Hoàng Hoa Thám Đà Nẵng Tagged

ĐÂU DỄ QUÊN

.

Có dễ đâu quên một thời tuổi nhỏ
Gò lưng đạp xe những ngày ngược gió
Nắng cháy trưa hè khô mồ hôi giọt
Về học đầu trần da sạm tóc hoe

Con đường thân quen trong mùa giông bão
Mắt mờ mặt rát nặng hạt mưa rào
Gặp lũ dâng cao sông Hàn chảy xiết
Chiếc phà ngang chật gầm rú nghiêng chao

Nghỉ tiết đôi lần về nhà bạn rủ
Nồi cơm khoai độn chẳng đủ chia phần
Rộn rã tiếng cười gốc ổi ngoài sân
Trời lạnh tím môi ngồi gần cho ấm

Ngẫm càng thấm thía tình nghĩa bạn xưa
Khi một ngựa đau cả tàu nhịn cỏ
Nhắc chuyện đã qua ngỡ là cổ tích
Nhớ bạn chân tình lại kể mình nghe…

Đoàn Quân (Đoàn Xuân Hiển – K2)

THƯ GIÃN CUỐI TUẦN

.
.
(Điêu Ngoa 2)
LÀM ĐƯỜNG CÁI QUAN

Đổng Trác hỏi Điêu Ngoa:
– Ta giao cho nàng làm con đường cái quan to lớn, hiện đại, tổng chi phí lên đến 34 ngàn tỉ lạng bạc của ngân khố, mà sao khánh thành chưa được tháng để gà lên làm ổ đẻ tùm lum, vũng nước trâu nằm đầy, mặt đường nham nhở như mặt bánh đa nướng, đường thiết kế là để cho ngựa phi nước đại, thế này có mà phi nước…tiểu! ta nói thiệt chứ nàng đục khoét quá lắm đó…
– Chúa công nói vậy oan cho thiếp lắm lắm, thiếp có đục khoét nhiêu đâu, chỉ chạm khoét sơ sơ thôi!
– Ta nhìn thấy cái clip mấy đứa con nít dùng tay bóc nhựa đường lên dễ như chơi, dễ hơn bà bán xôi bóc xôi cháy dưới đít nồi, ta nghỉ nên làm đất sét nó cứng hơn đó!
– Chúa công thấy vậy nhưng không phải vậy, nhựa đường thiếp thi công là nhựa xịn nhập từ “Xin-ta-cho”, chẳng qua mấy đứa con nít đó nội công thâm hậu, con cháu của Thánh Gióng nên có sức mạnh phi thường, chúng thi triển ngón “nhứt chỉ xuyên nhựa đường” nên chúa công thấy vậy.
– Cho là vậy đi, nàng giải thích ta xem vì sao đường mới tinh mà mặt đường nham nhở, bong tróc, ổ gà, mu rùa, sống trâu…đầy ra như thế?
– Tất cả tại ông…Trời! đường nào mà chịu nổi tính khí thất thường của lão ta, khi nắng khi mưa, ai mà chịu thấu, chúa công không nhớ khi xưa thiếp đóng tàu sắt cho ngư dân đi biển, tàu đánh bắt đâu vài tháng thì bị rỉ hết, hư hỏng hết là do nước biển…mặn đó sao?
– Mưa nắng làm hư đường? thế thì chỉ có cách là làm đường phải làm thêm mái che ?
– Đúng vậy, chúa công có sáng kiến hay, duyệt luôn cho thiếp vài chục ngàn tỉ lạng bạc nữa để thiếp làm mái che đi!
– Tiền thuế của dân mà thiếp xem như võ hến! trước mắt để ta tìm cách gỡ rối cho nàng, chứ 34.000 tỉ ngân lượng mà làm kiểu đó chưa hết 1/3, nàng “chạm khắc” quả là cao tay ấn!
– Chúa công thông cảm đi, đâu chỉ mình thiếp ăn bạo đâu, còn phải chạy chọt anh Hai, chú Ba, cô Tư, bác Năm, dượng Sáu…nữa chứ!
– Đúng là nàng Điêu Ngoa á hậu 25 ngàn của ta, mau chuẩn bị lí do làm cho đường cái quan siêu cao cấp nhanh xuống cấp để giải trình dư luận…đó là các lí do: tại ông Trời, tại mấy ông cưỡi ngựa quá tải, tại ngựa đái xuống đường…nhớ thêm đề xuất làm mái che để bảo vệ, biết đâu, nàng…ẳm luôn dự án siêu tưởng đó thì tha hồ mà…ngoa.

.

Thường Đoàn – K9
Trong hình ảnh có thể có: ô tô và ngoài trờiTrong hình ảnh có thể có: ngoài trời